TÔI CÓ Ý KIẾN !
(02/2006)

Vấn đề đang thảo luận: Ô nhiễm môi trường và việc nhâp ô tô cũ  
Hải Phòng: Vụ Ăcqui chì phế thải - tái xuất 26 container, tiêu hủy 13 container
Hầu hết các đô thị VN đang ô nhiễm không khí nặng 
Kinh hoàng vì ô nhiễm
Buôn bán, sử dụng hóa chất độc hại: Ngày càng lo ngại  

2.000 tấn ăcqui chì phế thải đe dọa cảng Hải Phòng 
Cơ sở sản xuất gây ô nhiễm ở nông thôn 
Báo cáo mới nhất về môi trường: Lời cảnh báo nghiêm khắc
Những con số đáng sợ về môi trường
Lợi dụng dự án trồng rừng để khai thác than
Chất thải rắn ở đô thị: SOS!
Thừa Thiên - Huế: Báo động ô nhiễm môi trường từ các cơ sở sản xuất, làng nghề
 
TP.HCM: "Bệnh" ô nhiễm môi trường
Sông Đồng Nai ô nhiễm trầm trọng  .

 

Vấn đề đang thảo luận: Ô nhiễm môi trường và việc nhâp ô tô cũ

 Lời giới thiệu:

 

Những ngày gần đây công luận đang sôi nổi thảo luận về chủ trương nhập xe ô tô cũ đã qua sử dụng. Nhiều người quan ngại về các vấn đề môi trường liên quan đến việc nhập khẩu này. Cộng đồng với môi trường trích đăng các ý kiến được phản ảnh trên các phương tiện truyền thông. Mong được sự quan tâm của cộng đồng.

 

TỪ BẢO HỘ ĐẾN ỦNG HỘ RÁC

Lịch sử ngành công nghiệp ô tô Việt Nam có vẻ như được tóm gọn trong một nhận định: "Từ bảo hộ đến ủng hộ rác". Thoạt nhìn, việc cho phép nhập ô tô rác cho thấy quan điểm của các nhà làm chính sách đứng về phía người dân, tạo cho người dân cơ hội sắm xe ô tô, sau bao nhiêu năm "lầm than" với giá xe ô tô quá cao do chính sách bảo hộ gây ra. Nhưng cái lợi cho người tiêu dùng đâu chưa thấy, mà có thể dự báo được nhiều nguy cơ treo lơ lửng. Quy định cho phép nhập ô tô rác đã sử dụng không quá 5 năm sẽ khiến nảy sinh những phù phép thời gian lưu hành, phù phép về giá xe để gian lận thương mại, tạo cơ hội cho tiêu cực mập lên. Trong khi đó, hệ thống đường sá chật hẹp đến nỗi có nơi phải áp dụng các biện pháp quản lý ngặt nghèo thậm chí vi phạm Hiến pháp: mỗi người chỉ được phép có một xe gắn máy, cấm không cho sở hữu xe máy mới trong nội thành. Rác nào cũng là rác, vừa có cái lợi giá rẻ, nhưng vừa có cái hại. Cái hại đường dài hơn cả là môi trường bị đe dọa trầm trọng bởi lượng ô tô đốt xăng dầu tăng lên, không thúc đẩy phát triển công nghệ ô tô sạch, không lệ thuộc vào xăng dầu vốn vừa bẩn vừa khan hiếm dần đe dọa đến kinh tế trong nước.

Đã đành, việc cho nhập rác ô tô cũng một phần cho roi vọt các đứa con liên doanh vốn được nuông chiều quá mức một thời gian dài, vừa mới đây lại hè nhau dối gạt người tiêu dùng là sẽ tăng giá xe, nhưng cái hại đường dài xem ra so bề phần hơn.

Nguồn: C.K.Dưới góc tiêu thụ, Chuyên đề Báo Sài gòn tiếp thị, tuần từ 23/2-2/3/2006

 

LÚNG TÚNG VỚI RÁC

Còn 2 tháng nữa, xe cũ được phép nhập khẩu nhưng vẫn thiếu những văn bản hướng dẫn và quy định cụ thể. ngay cả các nhà quản lý cũng có những ý kiến trái ngược nhau

Hạn ngạch hay không hạn ngạch

Ông Quách Đức Pháp, Vụ trưởng Vụ Chính sách thuế Bộ Tài chính cho rằng, sẽ hạn ngạch (quota) cho nhập khẩu xe. Ông nói: "Nhà nước cho phép nhập khẩu xe cũ nhưng không có nghĩa là doanh nghiệp nào muốn nhập bao nhiêu cũng được. Hạn ngạch (quota) vẫn do Bộ Thương mại cấp, doanh nghiệp nào muốn nhập khẩu phải có giấy phép, với các điều kiện kèm theo". Trong khi đó, Thứ trưởng Bộ Thương mại Phan Thế Ruệ lại cho rằng việc áp hạn ngạch là không cần thiết. Quan điểm của Bộ Thương mại, như ông Ruệ nêu ra, là dùng các biện pháp thuế và các chỉ tiêu kỹ thuật khác để điều tiết việc nhập khẩu xe đã qua sử dụng. Để củng cố thêm cho lập luận của mình, ông Ruệ phân tích Nghị định 12 về việc hạn chế cấp giấp phép. Ông nói: "Những mặt hàng nào cấm là cấm hẳn, còn những mặt hàng không cấm sẽ được điều tiết bằng các biện pháp kinh tế để loại bỏ việc trở lại cơ chế "xin cho" vốn đã rất lỗi thời.

Dễ có gian lận thương mại

Do xe cũ phong phú về chủng loại, lắm model và có những trường hợp xe có nhãn hiệu lạ khiến cho việc áp giá tính thuế gặp khó khăn. Đây cũng là kẽ hở cho gian lận thương mại phát sinh. Bà Đặng Thị Bình An - Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Hải quan thừa nhận: "Việc nhập khẩu xe cũ có những vấn đề phức tạp nên sẽ gây nhiều khó khăn trong quản lý". Biện pháp của hải quan, theo bà An, là ngoài việc căn cứ vào gia thanh toán trong hoá đơn của doanh nghiệp mua xe ở nước ngoài để áp thuế theo trị giá GATT, sẽ có biện pháp thu cụ thể để doanh nghiệp chủ động khi nhập xe và đỡ phải "cãi nhau" với hải quan.

Bộ trưởng Thương mại Trương Đình Tuyển cho biết, mức thuế nhập khẩu 150% như hiện any sẽ được sửa đổi. Ông đưa ra khả năng sẽ áp dụng cả thuế tuyệt đối và thuế phần trăm (%). Theo đó, không cần biết giá ô tô cũ mua bao nhiêu, khi nhập vào doanh nghiệp phải nộp một khoản thuế có thể là từ 10.000USD đến 15.000USD/xe hoặc thậm chí cao hơn. Sau đó, trên cơ sở giá sẽ cộng thêm bao nhiêu phần trêm để tính ra mức thuế phải nộp đối với ô tô cũ nhập khẩu.

Để "lọc" bớt rác, hạn chế gian lận thương mại, theo ông Tuyển, cần quản lý bằng các biện pháp kỹ thuật như xe có tuổi đời từ 5 năm trở xuống, cấm nhập xe tay lại nghịch, bị đục số khung số máy, xe tháo rời… theo tiêu chuẩn kỹ thuật được Bộ Khoa học và Công nghệ, Bộ Giao thông vận tải và Bộ Tài nguyên và Môi trường đã định ra.

PV tổng hợp

 

RÁC NÀO SẼ VỀ?

Theo ông Đào Hữu Đức, Phó Cục trưởng Cục Đăng kiểm Việt Nam, các tiêu chuẩn kỹ thuật đã được Bộ GTVT đưa ra tại quyết định số 35-2-5/QĐ-BGTVT quy định cụ thể các tiêu chí đánh giá chất lượng xe. Mặt khác, với hai lần kiểm định từng chiếc, lúc nhập khẩu và trước lúc cho phép lưu hành chính thức, thì xe "rác" khó lọt vào Việt Nam. Cơ chế tưang cường phối hợp giữa đăng kiểm, hải quan và công an đã được xây dựng nhằm không cho xe rác lọt vào Việt Nam.

Còn ông Trịnh Đức Chinh, Phó Cục trưởng Cục Đăng kiểm Việt Nam, cho rằng: xe ô tô nhập khẩu có chất lượng cao khác hẳn xe ô tô lắp ráp trong nước. Ô tô sản xuất theo tiêu chuẩn Mỹ luôn được đánh giá có chất lượng cao, với nhiều trang thiết bị hiện đại như nội thất bọc da, cửa sổ trời, túi khí cho cả lái xe và người ngồi trong xe, hệ thống chống bó cứng phanh (ABS) và thậm chí có cả hệ thống định vị vệ tinh (GPS). Ông Chinh cũng cho biết, khả năng xe cũ nhập từ Nhật Bản là không thể vì tại nước này áp dụng luật đi bên trái do đó xe có tay lái nghịch. Khả năng nhập xe cũ từ các nước đang phát triển cũng rất thấp vì tiêu chuẩn kỹ thuật cho xe sản xuất, lắp ráp hoặc nhập khẩu từ nước ngoài của các nước này rất thấp.

Dòng xe từ Trung Quốc về Việt Nam "cũng khó" vì chất lượng có nhiều quan ngại. Tiềm năng nhất là các loại xe được sản xuất từ Mỹ. Xe nhập từ Mỹ đã qua sử dụng - bị loại bỏ tại Mỹ vì tiêu chuẩn vệ sinh môi trường cho nên nhiều xe bị loại nhưng chất lượng kỹ thuật còn đến 90 - 95%. Cũ người mới ta.

NƠI NÀO NHẬP NHIỀU?

Theo các chủ Salon Auto tại TP.HCM, sau khi Chính phủ ban hành Nghị định 12/2006 cho phép nhập khẩu ô tô đã qua sử dụng, tại một số nước có nguồn ô tô du lịch cũ hợp thị hiếu sử dụng của người Việt Nam như Mỹ, Úc, Hàn Quốc, Nhật Bản, Châu Âu… đã đẩy lên một phong trào chiếm lĩnh thu gom những đầu mối kinh doanh loại xe này để gửi về Việt Nam. Nguồn xe cũ đã được chuẩn bị và chỉ còn chờ thời điểm được chấp nhận (1.5) là tràn ngập thị trường nội địa. TP.HCM là đầu mối nhập xe ô tô nhiều nhất cả nước, chiếm 50% - 60% số xe nhập. Hai đầu mối Hải Phòng và Đà Nẵng mỗi nơi chiếm20-30% xe nhập. Trong số xe nhập về TP.HCM có đến 60% được mua bán để lưu hành tại thành phố, số còn lại được đưa về các địa phương khác. Với giá xe chỉ bằng một nửa xe mới.

H. Long

KHÔNG THỂ MÃI “NUÔI CON TRONG LỒNG KÍNH”

Nguồn: Phạm Ngọc Dương (Báo An ninh Thế giới, số 530 ngày 25/2/2006)

Ông Quách Đức Pháp, Vụ trưởng Vụ Chính sách thuế (Bộ Tài chính) nhấn mạnh:

“Bấy lâu Nhà nước đã có ưu đãi cho ngành công nghiệp ô tô theo chiến lược của Chính phủ, tuy nhiên, kết quả như mọi người đã thấy, càng bảo hộ càng không tốt”. Cũng theo ông thì do miễn giảm thuế nhiều nên thu ngân sách chẳng là bao, chất lượng thì không bằng ai, trong khi đó giá cả lại quá cao, giải quyết lao động thì không đáng kể. “Giá bán ô tô lắp ráp trong nước không thể cao thế được (gấp 2 lần thế giới và 1,5 lần so với khu vự). Có những quan điểm cho rằng mở cửa thị trường xe nước ngoài, các nhà sản xuất sẽ bị tiêu diệt, đấy là cái nhìn phiếm diện, tôi không đồng ý. Suốt thời gian dài Nhà nước đã ưu ái ngành công nghiệp lắp ráp ô tô, nhưng không thể “mãi nuôi con trong lồng kính” mà phải mở dần cho “nó” học cách thích nghi. Mở cửa chính là để cạnh tranh và thúc đẩy ngành công nghiệp sản xuất ô tô trong nước phát triển”

Bộ trưởng Bộ Thương mại Trương Đình Tuyển cho rằng:

Việc mở cửa thị trường ô tô cũ là điều tất yếu phải làm khi chúng ta thực hiện các cam kết hội nhập thị trường quốc tế và gia nhập WTO. Nhưng không vì thế mà ta mở cửa để các loại xe cũ ồ ạt tràn vào, biến Việt Nam thành bãi rác ô tô như dư luận lo ngại, mà phải có biện pháp kiểm soát chặt chẽ. Những tiêu chuẩn kỹ thuật sẽ được Bộ Khoa học – Công nghệ, Bộ Giao thông - Vận tải định ra để quản lý.

Cục trưởng Cục Bảo vệ môi trường (Bộ TN&MT) - Trần Hồng Hà nêu ý kiến:

Để chiếc xe đã qua sử dụng vào được Việt Nam thì Doanh nghiệp nhập khẩu phải có chứng nhận đảm bảo của nước xuất khẩu về các chỉ tiêu chất thải, tiếng ồn…Sau khi xe vào Việt Nam phải được cơ quan đăng kiểm kiểm tra, xác nhận đủ tiêu chuẩn quy định mới được bán cho người sử dụng và lưu hành trong nước. Luật Môi trường cũng quy định, trong trường hợp tiêu chuẩn Việt Nam chưa có thì áp dụng tiêu chuẩn về môi trường của nước nhập khẩu. Nếu nước nhập khẩu cho rằng tiêu chuẩn này đối với nước họ không phù hợp thì không có lý do gì ta lại cho nhập sản phẩm đó vào nước mình.

Ông Đỗ Hữu Đức, Phó cục trưởng Cục Đăng kiểm Việt Nam khẳng định:

Sẽ không có chuyện lọt lưới xe cũ. Theo ông, trước khi thông qua, những ô tô đã qua sử dụng phải kiểm tra từng chiếc, từng bộ phận, để loại những chiếc cũ nát gây ô nhiễm môi trường. Chiếc xe nào không đủ tiêu chuẩn sẽ bị tái xuất. Những trường hợp có dấu hiệu nghi ngờ sửa chữa số khung để nâng đời xe, cán bộ đăng kiểm sẽ chuyển cho cơ quan giám định của Bộ Công an xem xét.

NHẬP KHẨU Ô TÔ CŨ: LO SỢ CHO MÔI TRƯỜNG

Nguồn: Lê Hạnh – Báo khoa học và Đời sống, số 15 ngày 20/2/2006

Chính phủ vừa ban hành Nghị định 12/2006/NĐ-CP về cơ chế quản lý và điều hành hoạt động xuất nhập khẩu cho giai đoạn sau 2005, trong đó bỏ ô tô đã qua sử dụng ra khỏi danh mục hàng hoá cấm nhập khẩu. Nghị định này có hiệu lực từ 01/5/2005. Tuy nhiên, mối quan ngại lớn nhất của giới khoa học về môi trường là liệu chúng ta có để xẩy ra tình trạng biến Việt Nam thành bãi nhập ô tô rác. Báo KH&ĐS đã có cuộc trao đổi với một số nhà khoa học về vấn đề này

KS Cao Xuân Vịnh - Trưởng phòng môi trường, Cục Đăng kiểm Việt Nam, Bộ Giao thông vận tải:

“Khó có thể kiểm soát được hết tình trạng lách luật”

Tôi ủng hộ việc nhập khẩu xe ô tô đã qua sử dụng, bởi lẽ chúng ta đang trong tiến trình hội nhập, nên điều này trước sau gì cũng phải làm. Thêm nữa, về mặt pháp lý, chúng ta đã chuẩn bị khá hoàn chỉnh những yêu cầu kỹ thuật đối với xe ô tô cũ đã qua sử dụng được phép nhập khẩu vào Việt Nam để đảm bảo nó không gây ô nhiễm môi trường. Cụ thể, năm 2005, Chính phủ đã ban hành lộ trình áp dụng tiêu chuẩn khí xả với xe cơ giới sản xuất, lắp ráp lưu hành, nhập khẩu vào Việt Nam để đảm bảo nó không gây ô nhiễm môi trường. Cụ thể, năm 2005, Chính phủ đã ban hành lộ trình áp dụng tiêu chuẩn khí xả với xe cơ giới sản xuất, lắp ráp lưu hành, nhập khẩu cũng như lộ trình giảm khí thải. Bộ GTVT cũng đã có Quyết định số 35-2-5/QĐ-BGTVT quy định cụ thể các tiêu chí đánh giá chất lượng xe. Hiện tại Cục Đăng kiểm cũng có những quy định kiểm định chất lượng xe rất nghiêm ngặt, trang thiết bị, đào tạo nhân lực chuẩn bị cho việc nhập xe ô tô cũ cũng đang được chuẩn bị. Hiện chúng tôi đang làm thí điểm ở Hà Nội và TP Hồ Chí Minh. Tuy nhiên, khó có thể kiểm soát được hết bởi tình trạng lách luật. Tuy nhiên, theo nhận định của cá nhân tôi, nếu trung thực nhập khẩu những xe sản xuất tại các nước G7 từ 5 năm trở lại đây chắc chắn sẽ tốt hơn nhiều so với xe lắp ráp, nhập khẩu từ Trung Quốc.

 

Theo quy định tại khoản 3, điều 10, Nghị định 12, ô tô cũ được nhập khẩu phải đảm bảo điều kiện đã qua sử dụng không quá 5 năm, tình từ năm sản xuất đến năm nhập khẩu. Các loại ô tô đã thay đổi kết cấu chuyển đổi công năng so với thiết kế ban đầu, bị đục sửa số khung, số máy vẫn cấm nhập khẩu. Xe tay lái nghịch (tay lái bên phải, kể cả dạng tháo rời và dạng đã chuyển đổi tay lái trước khi nhập khẩu vào Việt Nam) cũng bị cấm nhập. Theo yêu cầu của Chính phủ, các văn bản quy phạm pháp luật quy định và hướng dẫn thực hiện Nghị định 12 của các bộ, ngành phải được ban hành để có hiệu lực thực hiện từ 1/5/2006.

 

TS. Nguyễn Văn Tài – Phó Vụ Trưởng Vụ Môi trường, Bộ TN&MT:

“Phải quy rõ trách nhiệm cho từng bộ, ngành”

Theo quan điểm của cá nhân tôi, nhập khẩu ô tô cũ hay nhập khẩu bất cứ cái gì đều xuất phát từ nhu cầu cần thiết để phát triển kinh tế, nhưng phải có biện pháp chống lợi dụng việc nhập khẩu để đưa chất thải vào Việt Nam. ở nước ngoài, việc tiêu hủy một xe ô tô không đạt tiêu chuẩn phải mất hàng nghìn USD, thậm chí lớn hơn rất nhiều giá trị chiếc xe, vì vậy nếu ta không kiểm soát chặt chẽ, người ta sẽ lợi dụng việc nhập khẩu để tuồn những “xe rác thải” đó. Nếu họ làm được điều này, vô hình trung, họ sẽ vừa được tiền bán xe, vừa không phải mất tiền xử lý rác. Trước đây, chúng ta đã cho phép nhập khẩu phế thải làm nguyên liệu, do quản lý không chặt chẽ nên đã bị lợi dụng. Cụ thể gần đây nhất là vụ nhập ăcquy cũ tại Hải Phòng đến bây giờ việc giải quyết vẫn rất luẩn quẩn. Theo tôi, để kiểm soát việc nhập ô tô cũ cần phải có tiêu chí cụ thể: loại nào cho nhập; chế độ kiểm tra giám sát chặt chẽ, đặc biệt là phân định rõ đối tượng được nhập khẩu để quy trách nhiệm. Sắp tới, Bộ TN&MT, Bộ Thương mại, Hải quan sẽ ngồi lại với nhau để phân định rõ trách nhiệm của từng bộ ngành trong việc nhập khẩu ô tô cũ. Điều này sẽ được thể hiện trong một thông tư liên tịch. Quan trọng nhất vẫn là phòng ngừa từ trước, đầu mối quản lý về tiêu chuẩn môi trường nên giao cho Bộ TN&MT.

ThS. Lê Thu Hoa – Trung tâm Kinh tế và Quản lý môi trường, Trường Đại học Kinh tế Quốc dân Hà Nội:

“Không nên khuyến khích”

Quan điểm của tôi vẫn là không nên khuyến khích vì sẽ ảnh hưởng đến sản xuất trong nước và môi trường. Hiện nay, chúng ta có đưa ra các rào cản như thuế tiêu thụ đặc biệt, thuế nhập khẩu để hạn chế việc nhập nhưng đây không phải là biện pháp hay. Theo tôi, biện pháp hữu hiệu nhất là hàng rào kỹ thuật. Tôi được biết, từ 01/7/2006, ô tô mang biển số của năm thành phố là Hà Nội, TP. Hồ Chí Minh, Hải Phòng, Đà Nẵng, Cần Thơ sẽ phải áp dụng tiêu chuẩn khí thải riêng theo Quyết định 249 của Chính phủ. Đây có thể xem là một cách làm hay, nên áp dụng.  

Báo THẾ GIỚI số 224 ngày 7/3/2006 trong mục “Dân bàn” đã đăng nhiều ý kiến khác nhau của người dân, xin trích đăng một số ý kiến để bạn đọc tham khảo:

·        Nhà nước cho nhập xe cũ và xe Trung Quốc về Hà Nội và các thành phố khác, tất cả người dân chuẩn bị tinh thần sống chung với nạn kẹt xe. Tôi tháy lo quá

·        Chất lượng cuộc sống của ta còn thấp, nhậ xe ô tô đã qua sử dụng đúng là hợp lý, có gi mà phải bàn cãi

·        Tám nhà nhập khẩu ô tô không cạnh tranh mà bắt tay nhau nâng giá ô tô ở Việt Nam gấp 3 lần so với Mỹ

·        Việt Nam còn rất nghèo, nhưng người Việt Nam lại tự làm khó mình khi không cho dân cơ hội tiếp cận các phương tiện hiện đại. Thí dụ, môt ô tô cũ ở nước ngoài giá chỉ 10.000 USD mà  đến Việt Nam lại lên tới gần 40.000 USD, vậy ai sẽ mua được ?

·        Các bạn hãy mua ô tô nhanh lên. Kẻo sau này kẹt xe, đường tắc lại bị cấm đăng ký như xe máy thì nguy !

·        Khi có quyết định nhập xe cũ thì người tiêu dùng rất phấn khởi vì rõ ràng là xe cũ rất rẻ. Ví dụ, xe Cảmy giá nhập chỉ 3-5 ngàn USD, về đén Việt Nam cộng tất cả thuế má, chi phí, bán chỉ 15-20 nghìn USD là đã có lãi, chưa nói đến “xe cò” . Vậy mà mấy ông đối thoại trực tuyến cứ khăng khăn xe cũ sẽ không rẻ so với xe sản xuất trong nước. Các vị còn muốn VAMA gỡ gạc, trấn lột người tiêu dùng đến bao giờ ?

======

Kinh hoàng vì ô nhiễm

Có thể khái quát về thực trạng hệ thống thoát nước của Hà Nội như sau: Các khu dân cư cũ hệ thống thoát nước đã quá tải. Các khu đô thị mới thì dẫu mới được xây dựng nhưng hầu như chẳng có hệ thống xử lý. Còn các nhà máy như nhà máy bia, nhà máy xàphòng v.v... và nhất là nhà máy bóng đèn phích nước với thứ nước thải có hàm lượng thuỷ ngân rất cao cũng trong tình trạng tương tự... Các loại nước thải chưa qua xử lý có lượng chất bẩn rất cao, các chất hữu cơ, kim loại nặng tích tụ. Mức độ ô nhiễm các sông, kênh mương thoát nước có xu hướng tăng lên theo thời gian. Đặc biệt, vào mùa khô nước trong kênh mương, sông có màu đen hoặc rất đen, rất nghèo oxygen, hàm lượng amoni cao vọt. Các mẫu nước thải công nghiệp tại các nhà máy dệt, thực phẩm, rượu được một số cơ quan nghiên cứu môi trường phân tích cho thấy tải trọng chất bẩn trong nước cực cao đang gây nguy hại trực tiếp tới nguồn tiếp nhận và đời sống trên địa bàn.

Theo số liệu quan trắc của Cty Thoát nước HN trong những năm gần đây hàm lượng các chất hữu cơ tại hệ thống thoát nước HN  thể hiện qua các chỉ tiêu amoni (NH-3N) từ các sông cao gấp khoảng 12-59 lần; hàm lượng BOD5 từ 35-220mg/l và hàm lượng COD từ 52-306mg/l, gấp 1,5-9 lần so với tiêu chuẩn VN. Trên các kênh mương và cửa cống hàm lượng các chất hữu cơ trung bình còn lớn hơn nữa. Đặc biệt tại cửa cống Đội Cấn trên mương Đại Yên (quận Ba Đình) tiếp nhận trực tiếp nước thải của nhà máy Bia HN hàm lượng BOD5 từ 235-800mg/l và hàm lượng COD từ 374-1022mg/l, gấp 10-30 lần mức chuẩn cho phép.

Xin nhấn mạnh đây là những chất độc hại, cực kỳ nguy hiểm cho sức khoẻ con người, gây ra những bệnh về da, về mắt, tiêu chảy, phụ khoa, ung thư... Nước thải ở các bệnh viện không qua xử lý môi trường rất tồi tệ do có lượng vi sinh vật lớn gấp 500-1000 lần cho phép. Hậu quả của việc "bất cứ cái gì" cũng đổ ra sông đã khiến các con sông nội đô của chúng ta thành những dòng nước thải đen đặc, với một "chất lượng" rùng mình, bởi trong mỗi mét khối nước thải có tới 6-15kg chất hữu cơ không hoà tan. ấy thế mà những dòng nước thải sền sệt ấy lại chảy qua những ruộng lúa, ruộng rau, ao cá... của HN. Lượng kim loại nặng có trong cá nuôi ở các đầm, ao hồ huyện Thanh Trì gấp khoảng 5-10 lần cho phép, trong khi chúng ta đều biết Thanh Trì lại là một trong những đầu mối chính cung cấp thực phẩm, rau xanh cho HN.

Nước thải hoà nước cấp
KS Nguyễn Lương Ngọc cho biết, hướng tới mục tiêu xử lý toàn bộ nước thải sinh hoạt, nước thải công nghiệp trước khi đổ ra hệ thống thoát nước chung - dự án thoát nước HN giai đoạn 1 đã được tiến hành, kinh phí cho dự án vào khoảng 200 triệu USD. Thế nhưng khoản phí dành riêng cho việc làm sạch (nạo vét, trục vớt rác thải...) lại quá nhỏ, cho nên mỗi năm trung bình nhân công của Cty chỉ nạo vét được khoảng 60.000-70.000 tấn bùn và 300-400 tấn rác, trong ước tính riêng lượng bùn tồn đọng trong các con sông nội đô đã vào khoảng 300 nghìn tấn.

Còn hai nhà máy xử lý nước thải Kim Liên và Trúc Bạch (mới được đưa vào vận hành 1.9.2005) mỗi ngày đêm chỉ xử lý được vẻn vẹn 6.000m3 (ngoài ra có một lượng nước thải đáng kể đã được xử lý cục bộ ở một vài cơ sở sản xuất), thì tổng số cũng chỉ chiếm khoảng 5% lượng nước thải thành phố xả ra trong một ngày. Còn cái gọi là hệ thống thoát nước của ta chỉ là hệ thống cống (luôn trong tình trạng quá tải), không thông qua xử lý môi trường liên tục chảy thẳng vào các con sông - cống nội thị như sông Lừ, Sét, Tô Lịch, Kim Ngưu. Tải lượng của các sông này lớn nhất chỉ vào khoảng 36m3/giây, quá thấp so với yêu cầu, nên ta phải có hệ thống bơm thoát ở Thanh Trì, nhưng hệ thống này cũng chỉ có tác dụng với độ mưa < 50 mm/h (mưa rào nhỏ), lớn hơn là ngập (trung bình mỗi năm HN có khoảng 50-80 ngày mưa vượt qua mức này).

Vì vậy, hễ mưa to là nước thải và nước mưa hoà lẫn với nhau lại gây ô nhiễm đến nguồn nước cấp. Nước thải từ các con sông này chảy qua Thanh Trì (ở đây hệ thống hồ lắng trung gian cũng chỉ có tác dụng làm lắng được những cặn lơ lửng), rồi đổ ra sông Hồng. Như vậy nước thải không thể nói đã được xử lý, mà chỉ là đổ rác từ nhà mình ra nơi công cộng. Thế là, rút cục không chỉ dân cư thủ đô phải chịu nguồn nước ô nhiễm mà cả những tỉnh hạ lưu sông Hồng cũng phải cùng gánh chịu.

 Vũ Quỳnh Hương - Phan Lạc Việt (TheoLaodong.com) 

- Hơn 500km chiều dài các cống, rãnh trên đường phố và một số khu tập thể... ở Hà Nội là tỉ lệ đường cống trên đầu người quá thấp (khoảng 0,3m/người, tại các nước phát triển là 2m/người). Có gần 90km kênh mương với 110 tuyến mương, nhưng mặt cắt các mương nhìn chung nhỏ so với yêu cầu thoát nước và vận tốc chảy yếu nên thường bị bồi lắng.

- 32 trong số 110 hồ đang được quản lý mực nước phục vụ mục đích thoát nước. Thì trừ hồ Yên Sở có dung tích điều hoà lớn và một số hồ mới được cải tạo, còn các hồ khác do lâu không được nạo vét và còn đảm nhận các nhiệm vụ khác ngoài chức năng điều hoà nước mưa, nên khả năng phục vụ thoát nước bị hạn chế.

- Tiêu thoát nước của Hà Nội chủ yếu trông vào 4 con sông Tô Lịch, Lừ, Sét, Kim Ngưu, với tổng chiều dài 39,7km. 

 

Buôn bán, sử dụng hóa chất độc hại: Ngày càng lo ngại

 

 

Có tới 13 loại hóa chất công nghiệp độc hại đang được bán khá chạy ở chợ Kim Biên, đó là formol, muối diêm (NaNO3 - nitrat và NaNO2 - nitric), acid boric, hàn the (borax), tinopal, đường hóa học (sodium cyclamate)… Điều đáng lưu ý, hầu hết các loại hóa chất này đều đã “góp mặt” trong thành phần chế biến các loại bún, phở, bánh canh, mì… nhằm tăng thêm độ giòn, dai và độ bóng!

Những con số... chết người!

Còn nhớ cách đây vài năm, người dân TPHCM đã bị “choáng” trước thông tin 100% mẫu bánh phở được kiểm tra có chứa formol - một trong những loại hóa chất độc hại đã bị cấm sử dụng trong chế biến thực phẩm. Đến năm 2004, tỷ lệ bánh phở có chứa formol đã tạm giảm xuống còn 28%. Tuy nhiên, kết quả kiểm tra của các cơ quan chức năng vào cuối năm 2005 cho thấy, tỷ lệ bánh phở có chứa formol tăng lên 45%!

Công tác quản lý việc buôn bán hóa chất độc hại còn nhiều hạn chế. Trong ảnh: hóa chất bày bán ở chợ Kim Biên. Ảnh: CAO THĂNG

Không chỉ có formol, kết quả khảo sát của Viện Vệ sinh y tế công cộng thực hiện trong giai đoạn 2003-2005, kết quả kiểm tra các loại thực phẩm như mì sợi, cá viên chiên, bò viên, bánh da lợn… có đến 135/200 mẫu có sử dụng hàn the, chiếm tỷ lệ 67,5%.

Tương tự, kết quả xét nghiệm trong 2 năm 2004 và 2005 của Trung tâm Y tế dự phòng TPHCM trên 3.000 mẫu thực phẩm cho thấy, hàn the có trong 70%-74% mẫu chả lụa và mì sợi bán tại các chợ; 47%-49% mẫu giò sống, chả lụa tại các cơ sở sản xuất; 77% chả lụa bán rong và 62%-68% giò sống, chả lụa bán trên đường phố. Hàn the không chỉ xuất hiện tại các mẫu thực phẩm bày bán tại các chợ, đường phố mà ngay trong các siêu thị - nơi được xem là địa chỉ tin cậy để mua thực phẩm cũng có chứa hàn the.

Tuy chưa có những mẫu kiểm tra cụ thể nhưng một cán bộ trong ngành quản lý thị trường đã quả quyết với PV báo SGGP: hầu hết các loại bún, bánh canh có độ bóng, mịn đẹp sẽ không thể thiếu “thành phần” tinopal (loại hóa chất dạng hạt nhuyễn, màu xanh lá có tác dụng tẩy trắng, tạo sáng thường được dùng để chế biến xà bông!).

Do vậy người tiêu dùng cần phải cảnh giác với các loại thực phẩm “phát sáng” này. Ngoài ra, hiện tượng sử dụng chất titan để sản xuất kem đá đang gia tăng. Chỉ cần vài giọt nhỏ vào 1 ly nước sẽ tạo màu trắng đục như sữa.

Mua bao nhiêu cũng có!

Trở lại khu vực chợ hóa chất Kim Biên vào một buổi trưa nắng gắt. Tấp vào một cửa hàng “quen”, chúng tôi hỏi mua loại hương liệu cà phê. Chủ cửa hàng vui vẻ hỏi ngay: “Mua trọn gói hay mua một loại? Nhiều hay ít?”. Chúng tôi đáp: “Mua trọn gói!”.

 

Một phút sau, chúng tôi đã có trong tay khá đầy đủ thành phần (chỉ thiếu hạt bắp rang xay nhuyễn) là chế biến được mặt hàng cà phê thứ thiệt: gồm hương liệu cà phê + cafein anhydrat (bột đắng) + lauryl sunfate (chất tạo bọt). Tổng số tiền chúng tôi trả cho món hàng là hơn 120.000 đồng. Điều đáng lưu ý, chất tạo bọt là một loại hóa chất công nghiệp rất độc hại cho cơ thể, không được dùng trong chế biến thực phẩm nhưng vẫn được các điểm bán “kê đơn” cho người mua”!?

Bước sang gian hàng khác ở đường Vạn Tượng, làm ra vẻ “sành điệu”, chúng tôi hỏi mua ngay 1kg hàn the loại “xịn” nhất giá bán 60.000 đồng/kg. Chỉ 5 phút sau, “yêu cầu” của chúng tôi đã được đáp ứng! Trong thời gian đứng chờ, tôi tranh thủ “liếc” sang các loại hóa chất khác, cô gái bán hàng không ngần ngại kể tên, báo giá: chất chống mốc 20.000-22.000 đồng/kg, các loại màu công nghiệp giá bình quân 40.000-60.000 đồng/kg, formol 5.000-8.000 đồng/kg, phân diêm 8.000 đồng/kg…

Trong quá trình đi thực tế, chúng tôi còn có trong tay 13 loại hóa chất công nghiệp độc hại đang bán rất chạy, được sử dụng khá “phổ biến” trong chế biến thực phẩm nhằm làm tăng độ giòn, dai, tạo độ bóng và độ ngọt...với mức giá rất “bèo” so với giá các loại phụ gia thực phẩm khác. Chính sự chênh lệch về giá bán có thể lý giải tại sao nước ta đã chế biến thành công loại phụ gia thay thế hàn the nhưng tỷ lệ hàn the được sử dụng trong giò chả trên địa bàn cả nước vẫn chiếm tới 40% tổng số mẫu được kiểm tra!

Ngoài các loại hóa chất kể trên, thì loại hóa chất cực độc, nằm trong danh mục hạn chế kinh doanh như Sodium Cyanua hay Sodium Cyanite dùng trong xi mạ, phân kim, chỉ cần một lượng rất nhỏ là có thể gây tử vong, vẫn được bày bán chung với hóa chất thực phẩm, rất nguy hiểm! Mới đây, Đội Quản lý thị trường 5B đã thu giữ 450kg S.Cyanua không hóa đơn chứng từ đang bày bán tại số 31 Vạn Tượng, quận 5. Ngoài ra, Đội 5B còn thu giữ một số lượng rất lớn các loại hóa chất đã hết hạn sử dụng từ rất lâu nhưng vẫn được bày bán trên thị trường.

Quản lý ra sao?

Trên địa bàn quận 5, mặt hàng hóa chất có sức tiêu thụ khá mạnh với 58 hộ kinh doanh (30 hộ cá thể tại chợ Kim Biên và 28 hộ trên đường phố). Một cán bộ chức năng ở quận 5 thừa nhận, không thể phân biệt được đâu là hóa chất thực phẩm, đâu là hóa chất công nghiệp hay độc hại, nội hay ngoại, xuất xứ hàng hóa… Việc có giấy phép được bán hóa chất thực phẩm nhưng thực tế chủ cửa hàng bán kèm cả hóa chất công nghiệp rất phổ biến.

Việc bày bán không đảm bảo vệ sinh, hóa chất thực phẩm đựng trong các bao bì không đảm bảo chất lượng và để dưới lòng lề đường tràn lan. Cần lưu ý rằng đây là một trong những mặt hàng kinh doanh có điều kiện nhưng chúng ta lại quá dễ dãi trong việc cấp phép kinh doanh.

Người bán bất chấp những quy định, chỉ cần hỏi mua là bán, không cần biết mục đích của người mua về để làm gì. Chính sự quản lý lỏng lẻo và chế tài thiếu nghiêm khắc của cơ quan quản lý khiến thị trường kinh doanh hóa chất, bột màu, phụ gia thực phẩm bị thả nổi gần như hoàn toàn. Hậu quả là mỹ phẩm giả, thuốc bảo vệ thực vật giả, ngộ độc thức ăn... xuất hiện ngày càng nhiều trên thị trường.

Kinh doanh ngành hàng hóa chất đã có sự biến tướng từ rất lâu. Sức khỏe của hàng triệu người dân thành phố đang nằm trong tay các cơ quan chức năng. Phải bắt đầu từ đâu, làm gì để chấn chỉnh lại hoạt động của ngành hàng này? Các sở, ngành hữu quan và cả những người có trách nhiệm ở thành phố cần sớm trả lời câu hỏi này, càng sớm càng tốt. 

THÚY HẢI (Theo SGGP

 

2.000 tấn ăcqui chì phế thải đe dọa cảng Hải Phòng 

 

 

Số phế thải này được một số doanh nghiệp VN nhập khẩu trái phép từ Nhật Bản và một số nước rồi tái xuất sang nước thứ ba.

Theo báo cáo của UBND thành phố Hải Phòng, các doanh nghiệp đều không có bất kỳ một giấy phép nào của cơ quan quản lý môi trường VN cũng như nước xuất khẩu và nhập khẩu. Ông Vũ Thọ, Phó giám đốc Sở Tài nguyên - môi trường thành phố Hải Phòng, khẳng định cơ quan hải quan đã không làm tròn trách nhiệm giám sát khi để các lô hàng này được nhập khẩu vào VN.

Ông Trần Ngọc Đảm, chi cục trưởng Chi cục Hải quan cửa khẩu cảng Hải Phòng khu vực 2, cho biết: “Nếu qua ngày 28/2, các doanh nghiệp không tái xuất các lô hàng trên, chúng tôi sẽ báo cáo Cục Hải quan để có chế tài xử lý riêng”.

Theo số liệu của Cục Điều tra chống buôn lậu (Tổng cục Hải quan), từ đầu năm 2004 đến tháng 9/2005, nhiều doanh nghiệp đã nhập khẩu hàng trăm nghìn tấn ăcqui chì phế thải độc hại qua cảng Hải Phòng, sau đó xuất đi nước thứ ba.

 (Theo VTV)

 

Cơ sở sản xuất gây ô nhiễm ở nông thôn 

Trong nhiều số báo trước, chúng tôi đã cảnh báo hiện tượng một số nhà máy gây ô nhiễm trong nội thành khi di dời ra ngoại thành lại tiếp tục gây ô nhiễm cho người dân ở đây. Loạt bài viết ấy đã được bạn đọc rất hoan nghênh… Nhiều bạn đọc còn giúp chúng tôi có thêm những thông tin xung quanh vấn đề này. Dưới đây là một thông tin trong số đó.

Những bãi rác bốc mùi giữa khu dân cư của cơ sở tái chế bao ni lông tại ấp Cây Da (Củ Chi).

Đi ngang qua Công ty TNHH Sản xuất dây đồng Tiến Thịnh ở tỉnh lộ 15, xã Tân Thạnh Đông, huyện Củ Chi (TPHCM), không ai không khó chịu trước mùi hôi nồng nặc của các loại hóa chất nấu đồng phả ra từ nhà máy này. Gia đình anh N.V.T. đối diện với nhà máy cho hay, từ nhiều năm nay, nhiều người dân trong khu vực đã bán nhà, bán đất lại cho… chủ cơ sở để đi nơi khác lập nghiệp vì không chịu nổi mùi hôi này.

Tương tự, cơ sở ép dầu tại ấp 3, xã Tân Thạnh Tây, Củ Chi trong quá trình sản xuất, tỏa mùi khó chịu ra môi trường xung quanh nhưng vẫn không thấy chính quyền địa phương hay cơ quan chức năng nào nhắc nhở. Tại ấp Cây Da, xã Tân Phú Trung, Củ Chi, có một cơ sở sản xuất muối iốt nằm ngay trên cánh đồng đang sản xuất nông nghiệp của xã.

Khi nước ngầm trong khu vực sản xuất muối ngấm rộng ra vùng sản xuất lúa thì lúa chết hàng loạt. Mỗi lần như thế, đơn vị sản xuất muối chấp nhận đền bù cho dân nhưng vì hiện tượng này cứ lặp lại liên tục nên không ít gia đình đã hoang mang, bán vội nhà cửa cho cơ sở sản xuất muối iốt này để đi nơi khác làm ăn, tránh nạn ô nhiễm. Xã Trung An, huyện Củ Chi cũng cùng cảnh ngộ. Trong những năm qua, hàng chục hộ nông dân quanh Công ty KuJin đã lao đao vì mạch nước ngầm tại đây bị ô nhiễm nghiêm trọng.

Anh Lê Văn H.- nhà cạnh công ty - bức xúc: Trước khi có công ty, các giếng ở đây chỉ khoan từ 10m đến 15m là có đủ nước để tưới hoa màu và sử dụng trong sinh hoạt hàng ngày. Thế nhưng, nay giếng khoan sâu đến 40 – 50m nhưng nước vẫn đen, loang loáng như có dầu mỡ. Công ty KuJin chấp nhận đền bù thiệt hại cho dân và thỏa thuận với dân là sẽ giúp họ khoan giếng sâu hơn vài chục mét.

Tuy nhiên, không ít người dân ở đây vẫn lo, nếu không có biện pháp giải quyết căn cơ hơn thì theo thời gian các chất bẩn sẽ thấm dần đến các tầng nước ngầm sâu hơn. Được biết đây là một công ty chuyên về dệt nhuộm và thường thải ra môi trường nhiều chất độc hại, thế nhưng lượng chất thải này hầu như không được xử lý trước khi đưa ra ngoài.

Các xã Đông Thạnh, Thới Tam Thôn, Tân Thới Nhì… của huyện Hóc Môn cũng đang là nơi báo động tình trạng công ty, nhà máy sản xuất gây ô nhiễm đặt ngay trong khu dân cư hay các cánh đồng đang canh tác nông nghiệp. Nhiều công ty sản xuất nhựa, cao su đóng trên địa bàn xã Tân Thới Nhì đã xả nước thải trực tiếp ra hệ thống rạch An Hạ, gây ô nhiễm nghiêm trọng cho khu vực này.

Trong hai năm 2004 và 2005, Sở Nông nghiệp-Phát triển nông thôn TPHCM và UBND huyện Củ Chi, Hóc Môn đã làm việc và yêu cầu khắc phục ngay tình trạng ô nhiễm của trên 20 công ty, nhà máy đóng trên địa bàn của 2 huyện. Hầu hết các đơn vị này đã hứa cố gắng khắc phục nhưng cho đến nay tình trạng vẫn như cũ!

Qua tìm hiểu, chúng tôi được biết nhiều cơ sở sản xuất không muốn vào khu công nghiệp vì muốn né tránh các khoản tiền thuê đất, nhà xưởng, lắp đặt hệ thống xử lý chất thải… Mặt khác, tình trạng quản lý xây dựng quá dễ dãi cũng khiến nhiều doanh nghiệp “tranh thủ” được thêm lúc nào hay lúc ấy.

NGUYỄN PHƯƠNG LAM (Theo SGGP)

 

Báo cáo mới nhất về môi trường: Lời cảnh báo nghiêm khắc

Vừa qua, lần đầu tiên, báo cáo hiện trạng môi trường quốc gia năm 2005 được công bố rộng rãi và công khai, đáp ứng quyền được thông tin của người dân. Nội dung báo cáo là lời cảnh báo nghiêm khắc đối với chúng ta. Trên bình diện quốc tế, môi trường Việt Nam bị xếp vào loại kém bền vững nhất Đông Nam Á - đứng thứ 98 trong số 117 nước đang phát triển (không xét 29 nước phát triển trong khối OECD).

Nước thải, khí thải gia tăng đến mức đáng báo động

Công nhân cụm công nghiệp Pocheng tan ca đi tràn ra cả Quốc lộ 1A (TPHCM) - một trong những biểu hiện của tình trạng đô thị hóa không kiểm soát được ở TPHCM.

Nhìn chung, công tác giám sát môi trường đối với nhiều hoạt động kinh tế chưa được quan tâm đúng mức, nhất là đối với trên 80 khu công nghiệp trên cả nước. Theo bản báo cáo, lượng chất thải công nghiệp nguy hại phát sinh hàng năm tại 3 vùng kinh tế trọng điểm khá lớn (khoảng trên 100.000 tấn/năm, đặc biệt là tại vùng Đông Nam bộ. Nước thải và khí thải cũng rất đáng báo động.

Ở 9 địa phương, trong đó có TPHCM và Hà Nội, đã thấy xuất hiện những trận mưa a-xít. Hoạt động du lịch dịch vụ – vốn được gọi là “công nghiệp không khói” - tưởng như ít tác động nhất đến môi trường, song cũng đang có những ảnh hưởng xấu đến môi trường.

Trào lưu phân lô xây dựng các khu resort ven biển, đặc biệt từ Lăng Cô (Thừa Thiên – Huế) trở vào không chỉ làm thay đổi cảnh quan thiên nhiên mà còn xóa đi một diện tích khá lớn rặng cây ven biển, trong khi vùng cồn cát và cây ven biển là một hệ sinh thái nhạy cảm, có thể xảy ra xói mòn, trượt cát, sụt lở, ảnh hưởng rất lớn đến dân sinh.

Dân số tăng nhưng nhiều nguồn tài nguyên suy giảm

Mức tăng trưởng dân số tuy đã được kiềm chế tương đối hiệu quả trong những năm qua nhưng vẫn còn cao, ước đến năm 2020 dân số nước ta sẽ lên tới khoảng 100 triệu người. Trong khi đó, tài nguyên đất, nước và các dạng khác đều có xu hướng suy giảm, đơn cử như diện tích rừng bị thu hẹp mỗi năm từ 120.000 đến 150.000 ha. Vào năm 1990, Việt Nam chỉ có 500 đô thị lớn nhỏ, đến nay đã có tới trên 700 đô thị, với tổng diện tích đất xấp xỉ 1% tổng diện tích đất tự nhiên cả nước.

Trả lời phỏng vấn báo chí, Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Phạm Khôi Nguyên đã nhận định: “Đô thị hóa đặt ra những thách thức không nhỏ cho Việt Nam, trong đó phải kể tới tài nguyên đất, nước bị khai thác triệt để, dẫn đến mất cân bằng sinh thái, nhiều nhà máy, xí nghiệp gây ô nhiễm môi trường nay nằm lọt vào giữa khu dân cư; bùng nổ giao thông cơ giới gây ô nhiễm không khí… Cũng cần phải kể tới dòng người nhập cư ồ ạt vào thành phố tạo ra những áp lực lớn về nhà ở và vệ sinh môi trường”.

Bố trí đủ vốn cho công tác bảo vệ môi trường

Một chiến lược bảo vệ môi trường quốc gia đã được vạch ra, bao gồm 5 nội dung cần thực hiện và 8 giải pháp hỗ trợ. Bố trí đủ vốn đầu tư cho công tác bảo vệ môi trường được nhấn mạnh như một giải pháp quan trọng. Bên cạnh nguồn vốn 1% tổng chi từ ngân sách nhà nước cho hoạt động sự nghiệp môi trường, nhiều nguồn vốn khác sẽ được huy động với những cơ chế đa dạng hơn.

Trong năm 2006, công tác thu phí bảo vệ môi trường đối với nước thải sẽ tiếp tục được chú trọng... Các nguồn tài nguyên sẽ được sử dụng khôn khéo hơn nữa và các chương trình bảo vệ môi trường chỉ có thể đi đến thành công nếu có sự gắn kết chặt chẽ với các chương trình phát triển kinh tế-xã hội và nâng cao chất lượng sống của người dân. 

ANH THƯ (Theo SGGP)

 

Những con số đáng sợ về môi trường

 

Chất thải công nghiệp, sinh hoạt đang gây ô nhiễm trầm trọng kênh rạch ở TP.HCM. Ảnh: D.Đ.M (TNO)

Tình hình ô nhiễm môi trường đến mức đáng sợ hiện nay, nhất là tại các đô thị lớn như TP.HCM, các lưu vực sông, đang từng ngày ảnh hưởng đến sức khỏe của hàng chục triệu người dân. Một kết quả phân tích gần đây của Trung tâm phân tích thí nghiệm TP.HCM cho thấy lượng benzen trong không khí tại các trục giao thông chính của thành phố đã lên đến mức báo động đỏ với nồng độ benzen trung bình là 33,6 micro gam/m3, cao gấp 6,72 lần tiêu chuẩn của Tổ chức Y tế thế giới là 5 micro gam/m3. Các nhà khoa học cho rằng nếu dựa vào kết quả này thì nguy cơ mắc bệnh bạch cầu đối với những người luôn hít thở không khí tại TP.HCM có thể cao gấp 5,4 lần so với những khu vực khác. Điều đó cũng giải thích vì sao tại các bệnh viện chuyên ngành, số người mắc các loại bệnh ung thư luôn tăng ở cấp số cộng.

Một thành phố có số dân chiếm đến 1/10 dân số cả nước đang phải đối mặt từng ngày, từng giờ với một nguồn không khí "bẩn" thì sự tiên liệu về sức lao động ngày càng giảm sút là điều rất đáng đặt ra và cần khẩn cấp có giải pháp khắc phục.

Vấn đề nghiêm trọng không kém là tình trạng ô nhiễm trầm trọng trên lưu vực sông Đồng Nai, nơi cung cấp nguồn nước sinh hoạt cho TP.HCM và một số tỉnh thành khác. Bản báo cáo kết quả điều tra công phu gây chấn động tại một hội nghị về môi trường mới đây của Phó giáo sư - tiến sĩ Huỳnh Thị Minh Hằng và các cộng sự thuộc Viện Môi trường và Tài nguyên - Đại học Quốc gia TP.HCM cho thấy lưu vực sông Đồng Nai bị ô nhiễm có ảnh hưởng đến khoảng 15 triệu người sống ở 4 thành phố trực thuộc tỉnh, 19 quận nội thành của TP.HCM, 8 thị xã và 85 thị trấn.

Sự ô nhiễm ấy xuất phát từ chất thải của 116 khu đô thị có quy mô khác nhau; 47 khu công nghiệp, khu chế xuất tập trung; trên 50.000 cơ sở sản xuất công nghiệp; 73 bãi rác; hàng nghìn cơ sở chăn nuôi có quy mô công nghiệp; hàng chục bến cảng... Chỉ tính riêng 47 khu công nghiệp tập trung (trong đó có 16 khu đã có hệ thống xử lý nước thải tập trung) thì có đến 31 khu công nghiệp xả trực tiếp nước thải chưa qua xử lý để hòa vào nguồn nước của hệ thống sông Đồng Nai với khoảng 111.605m3 nước thải mỗi ngày, trong lượng nước đó có gần 15 tấn TSS; 19,6 tấn BOD5; 76,9 tấn COD; 1,6 tấn Nitơ... Những chất nguy hại đến sức khỏe của con người này đang ngày càng nhiều thêm. Các nhà khoa học cũng dẫn ra một ví dụ: do việc xả thải vô trách nhiệm các dẫn xuất phenol có trong dầu hạt điều, 20 công nhân ngành vệ sinh môi trường đã bị bỏng khi nạo vét khai thông luồng lạch thoát nước ở một tuyến kênh hở thuộc địa bàn huyện Bình Chánh - TP.HCM. Ngoài ra, các nhà khoa học cũng nhận định rằng: "Trên lưu vực hệ thống sông Đồng Nai có rất nhiều dòng thải mà trong thành phần của chúng có chứa các chất nguy hại như các a-xít, ba-zơ, các kim loại nặng như Hg, Pb, Zn, Cr, Ni..., thuốc bảo vệ thực vật, dầu mỡ khoáng, vi trùng gây bệnh... Nếu các dòng thải này không được kiểm soát và quản lý tốt thì khả năng gây ô nhiễm, hủy hoại môi trường và nguồn nước là rất lớn".

Cũng chính vì mức độ nghiêm trọng đó mà ngày 13/1/2006, Bộ Tài nguyên - Môi trường đã có công văn gửi 12 tỉnh thành trên lưu vực hệ thống sông Đồng Nai đề nghị triển khai 8 biện pháp cấp bách, trong đó có những biện pháp cụ thể như bảo đảm ít nhất 70% các khu công nghiệp có hệ thống xử lý nước thải đạt tiêu chuẩn môi trường, tăng mức đầu tư cho bảo vệ môi trường ít nhất là 15% so với mức đầu tư năm 2005, kiên quyết không cho phép xây dựng các cơ sở có nguy cơ gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng có nguy cơ gây sự cố môi trường...

Những biện pháp trên vẫn đang còn trên giấy, trong khi hàng triệu người dân vẫn đang phải hứng chịu từng ngày sự ô nhiễm môi trường có tác động trực tiếp đến sức khỏe. Ai sẽ chịu trách nhiệm về vấn đề này?

Trần Thanh Bình (Theo Thanhnienonline)