TẢN MẠN VỀ RÁC

NHẬP PHẾ LIỆU: THEO LUẬT THƯƠNG MẠI HAY LUẬT MÔI TRƯỜNG ?
HÀ NỘI: DI DỜI CƠ SỞ GÂY Ô NHIỂM RA KHỎI NỘI ĐÔ 
TĂNG CƯỜNG GIÁM SÁT TÌNH TRẠNG NHẬP CHẤT THẢI VÀO VIỆT NAM

''CHẶN'' NHẬP KHẨU TRÁI PHÉP  CHẤT THẢI VÀO VIỆT NAM

Làng phế liệu - Hoa mắt, váng đầu 
Làng tỷ phú phế liệu xuyên quốc gia
Rác: Có ý kiến!
Cảng Hải Phòng: Lại nhập… “rác”
Nhập rác thải vào Việt Nam: Đua nhau ập về cảng biển  
Xử lý nghiêm việc nhập rác thải công nghiệp  
Kiên quyết không cho số hàng phế thải độc hại lưu trú  ở cảng Việt Nam
Hải Phòng: Xử lý vụ nhập khẩu trái phép ắc quy chì đã qua sử dụng - cần chấm dứt "sự đã rồi" !
Hải Phòng: Mới tái xuất được 16 container ăcqui chì  
2.000 tấn ăcqui chì phế thải đe dọa cảng Hải Phòng 
Chất thải rắn ở đô thị: SOS!  
Hà Nội: 60.000 tấn rác thải trong dịp Tết  

NHẬP PHẾ LIỆU: THEO LUẬT THƯƠNG MẠI HAY LUẬT MÔI TRƯỜNG ?

(VietNamNet) - Từ ngày 1/7/2006 các doanh nghiệp thương mại sẽ không được nhập khẩu thép phế. Nhưng liệu quy định này có trái luật Thương mại? Còn các công ty sản xuất thép đang đứng trước tình trạng sản xuất bị gián đoạn do thiếu nguyên liệu.

Thực hiện chủ trương của Nhà nước, các công ty thép trong những năm gần đây đã đẩy mạnh đầu tư vào sản xuất phôi, để giảm bớt lượng phôi nhập khẩu.  Ông Phạm Chí Cường - Chủ tịch Hiệp hội thép cho biết: lượng phôi thép sản xuất trong nước năm 2005 đã đạt 800.000 tấn, năm 2006 sẽ tăng lên 1.500.000 tấn và năm 2007 dự kiến là 3.000.000 tấn.

Nguyên liệu chính để sản xuất phôi thép ở Việt Nam là thép phế. Lượng nguyên liệu trong nước để luyện phôi thép chỉ đạt tối đa 800.000 tấn/năm, nên số thép phế phải nhập khẩu năm 2006 sẽ khoảng 1.000.000 tấn và 2007 là 2.000.000 tấn.

Soạn: AM 791087 gửi đến 996 để nhận ảnh này

Xẻ "thịt" tàu cũ lấy thép phế. (Ảnh minh hoạ)

Nhập khẩu: công ty sản xuất hay công ty thương mại?

Theo Quy chế nhập khẩu thép phế của Bộ Tài nguyên và Môi trường ban hành năm 2004 thì chỉ có doanh nghiệp nào có đủ điều kiện kho bãi xử lý phế thải đi kèm mới được nhập khẩu thép phế. Nhiều doanh nghiệp thương mại không đáp ứng được điều kiện này, nhưng họ xưa nay vẫn đóng vai trò quan trọng trong việc nhập khẩu thép phế, với khả năng về vốn cũng như quan hệ thương mại quốc tế của mình.

Hiệp hội thép Việt Nam đã có công văn đề nghị các Bộ hữu quan giải quyết những khó khăn mà các công ty thép đang gặp phải. Để trả lời, Cục Bảo vệ Tài nguyên và Môi trường đã có công văn số 393/BVMT ngày 30/4/2006 đồng ý cho các công ty thương mại "tạm thời" được nhập ủy thác sắt thép phế liệu trực tiếp cho các công ty sản xuất thép có kho bãi và năng lực xử lý thép phế.

Nhưng công văn 393/BVMT cũng thông báo theo luật Môi trường thì từ ngày 1/7/2006 chỉ các công ty sản xuất thép mới được quyền nhập thép phế, còn các công ty thương mại sẽ không được nhập!

Với nhu cầu thép phế nhập khẩu lớn như trên, các công ty sản xuất thép không thể tự mình tìm đủ vốn và nguồn cung ứng ở các thị trường trên thế giới, mà phải nhờ tới các công ty thương mại.

Nếu các công ty thương mại không được phép nhập khẩu thép phế thì các doanh nghiệp sản xuất thép sẽ không thể nào đảm đương nổi. Hai tác hại thấy ngay trước mắt: Thứ nhất, do thiếu nguyên liệu để luyện phôi, nhiều lò luyện sẽ phải ngừng hoạt động, số vốn đã đổ vào đầu tư luyện phôi sẽ bị lãng phí và khó thu hồi nổi.

Thứ hai, thiếu nguyên liệu luyện phôi sẽ đẩy sản xuất thép vào thế không chủ động được nguồn phôi, phải tăng cường nhập khẩu và sẽ rất bị động theo giá phôi trên thị trường thế giới. Từ đó, rất khó ổn định giá trên thị trường thép.

Các nước đều có  những công ty thương mại chuyên xuất nhập khẩu thép phế, còn các công ty sản xuất thép phần lớn mua lại từ các công ty thương mại. 

Rác thải hay nguyên liệu?

Lượng thép phế phải luyện lại bình quân chiếm khoảng 30%-40% sản lượng thép sản xuất của mỗi nước, do vậy sắt thép phế là nguyên liệu được mua bán và xuất nhập rất bình thường trên thế giới, không bị coi là rác thải như ở Việt Nam. Nếu coi thép phế là nguyên liệu, theo luật Doanh nghiệp, các công ty thương mại hoàn toàn có quyền xuất nhập khẩu để cung ứng cho các nhà máy luyện thép.

Nhiều nước đã có tiêu chuẩn để phân loại thép phế. Nếu lo ngại thép phế làm ô nhiễm môi trường thì Việt Nam cần nhanh chóng đề ra tiêu chuẩn như các nước, hoặc tham chiếu theo tiêu chuẩn của các nước ( Nhật, Mỹ, Hàn Quốc...) để quyết định cho nhập.

Các công ty thương mại nhập thép phế về thì chỉ có thể bán cho các nhà máy có lò luyện thép, nơi có đủ kho bãi và điều kiện xử lý tạp chất theo qui định. Vì thế, việc công ty thương mại nhập hay nhà máy thép nhập cũng chẳng khác nhau về tác động môi trường.

Luật Môi trường và luật Thương mại "chọi" nhau

Trao đổi với VietNamNet, Thứ trưởng Bộ Công nghiệp Đỗ Hữu Hào cho biết, luật Môi trường mới được Quốc hội thông qua và có hiệu lực từ ngày 1/7/2006, trong đó coi nhập khẩu phế liệu (trong đó có thép phế) là loại hình kinh doanh có điều kiện và các doanh nghiệp thương mại sẽ không được phép nhập thép phế.

Nhưng điều này lại trái với luật Thương mại, trong đó nói các doanh nghiệp đáp ứng đủ các điều kiện quy định của luật thì được phép mua bán hàng hoá. Đến nay Bộ Thương mại chưa có ý kiến gì, còn Bộ Tài nguyên và Môi trường thì chưa có hướng dẫn thi hành luật, chỉ có công văn của Cục Bảo vệ Tài nguyên và Môi trường gửi Hiệp hội thép.

Ông Phạm Chí Cường cho biết trong cuộc họp Tổ quản lý thị trường ngày 25/5 vừa qua, sau khi nghe chúng tôi báo cáo về vấn đề này, Thứ trưởng Bộ Thương mại- Phan Thế Ruệ đã nói: Thép phế cũng giống như nhựa, giấy vụn... là những nguyên liệu tái sinh được xuất nhập khẩu. Việc quy định các công ty thương mại không được nhập khẩu thép phế là trái với quy định của luật Thương mại và sẽ kiến nghị lên Chính phủ xử lý vấn đề này. Nhưng muốn sửa luật thì phải đưa ra Quốc hội!

Trong khi đó, Hiệp hội thép cho biết các công ty thương mại khi nhận được thông tin này đã ngừng không ký hợp đồng mua thép phế nữa và nhiều nhà máy thép đang bị đặt trước tình trạng sản xuất bị gián đoạn do thiếu nguyên liệu.

Trần Thuỷ (VNExpress)

 

HÀ NỘI: DI DỜI CƠ SỞ GÂY Ô NHIỂM RA KHỎI NỘI ĐÔ 

 

Phó Thủ tướng Thường trực Nguyễn Tấn Dũng vừa ký Quyết định số 113 về phê duyệt Quy hoạch phát triển công nghiệp TP Hà Nội đến năm 2010.

Theo đó, sẽ thực hiện phân công hợp tác giữa TP Hà Nội với các tỉnh, thành trong việc phát triển công nghiệp vùng. Những ngành sử dụng nhiều lao động, có nhu cầu vận chuyển khối lượng lớn sẽ dịch chuyển dần về các tỉnh lân cận và vùng ngoại ô. Những ngành gây ô nhiễm chuyển vào các khu công nghiệp để tập trung đầu mối xử lý chất thải.

Đối với những khu công nghiệp tập trung được hình thành trước những năm 90, TP sẽ đẩy nhanh công tác di chuyển những cơ sở sản xuất, bộ phận doanh nghiệp có mức độ ô nhiễm cao, điều kiện sản xuất không thích hợp như dệt nhuộm, hóa chất, thuốc lá... ra xa nội đô, khu vực dân cư. Theo đó là sự kết hợp đổi mới công nghệ và đầu tư hệ thống xử lý chất thải bảo vệ môi trường.

Đối với những doanh nghiệp còn lại cần có kế hoạch đổi mới công nghệ, thiết bị, chú trọng áp dụng công nghệ sạch. Các doanh nghiệp cũng phải cải tạo, nâng cấp công trình hạ tầng kỹ thuật, đặc biệt là công trình xử lý nước thải công nghiệp. TP cũng sẽ phân định lại ranh giới cụ thể, tách nhà ở dân cư hoặc dịch vụ công cộng ra khỏi các cơ sở sản xuất công nghiệp.

TP cũng sẽ đẩy mạnh xúc tiến đầu tư vào các Khu công nghiệp một cách có chọn lọc theo hướng thu hút các dự án có tỷ trọng tri thức, hàm lượng công nghệ cao không độc hại có quy mô đầu tư lớn. Đặc biệt TP sẽ không cấp phép cho các dự án sử dụng công nghệ cũ, lạc hậu ảnh hưởng tới môi trường.

  

Theo Phạm Tuyên (Tiền Phong)

 

TĂNG CƯỜNG GIÁM SÁT TÌNH TRẠNG NHẬP CHẤT THẢI VÀO VIỆT NAM

Ngày 26/5, Văn phòng Chính phủ đã có công văn truyền đạt ý kiến của Thủ tướng Chính phủ về tăng cường kiểm tra, giám sát và quản lý việc xuất, nhập khẩu hàng hóa, thiết bị nhằm ngăn chặn tình trạng trá hình nhập chất thải vào Việt Nam.

Rác thải được chuyển từ xe Campuchia sang xe Việt Nam tại biên giới Tây Nam.

Thủ tướng Chính phủ yêu cầu Bộ Tài chính (Tổng cục Hải quan) phối hợp chặt chẽ với Bộ Giao thông vận tải tăng cường công tác quản lý hải quan, quản lý vận tải tại các cảng biển, chấn chỉnh thụ tục khai báo hàng hóa nhằm kịp thời phát hiện, ngăn chặn việc nhập khẩu trái phép chất thải vào Việt Nam.

Bộ Tài nguyên Môi trường phải phối hợp chặt chẽ với Bộ Thương mại và các Bộ, cơ quan có trách nhiệm trong việc ban hành các văn bản hướng dẫn thi hành Nghị định số 12/2006/NĐ-CP của Chính phủ quy định chi tiết thi hành Luật Thương mại về hoạt động mua bán hàng hóa quốc tế và các hoạt động đại lý mua, bán, gia công và quá cảnh hàng hóa với nước ngoài, qua đó thống nhất nội dung các quy định có liên quan đến yêu cầu bảo vệ môi trường trong hoạt động xuất, nhập khẩu các loại hàng hóa, thiết bị.

Đồng thời, Bộ Tài nguyên và Môi trường phối hợp với Ủy ban nhân dân các tỉnh, thành phố có cửa khẩu, biên giới trong việc tuyên truyền, phổ biến các quy định trong nước và quốc tế về quản lý chất thải, kiểm soát vận chuyển xuyên biên giới các loại chất thải, đặc biệt là chất thải nguy hại; tăng cường kiểm tra, giám sát việc thực hiện các quy định về bảo vệ môi trường trong hoạt động xuất, nhập khẩu, chỉ đạo xử lý nghiêm, dứt điểm theo quy định đối với các đơn vị xuất nhập khẩu hàng hóa vi phạm pháp luật về môi trường.

(Theo Website Chính phủ)

 

''CHẶN'' NHẬP KHẨU TRÁI PHÉP  CHẤT THẢI VÀO VIỆT NAM

(VietNamNet)- Tại các cảng biển sẽ tăng cường công tác quản lý hải quan, quản lý vận tải, chấn chỉnh thủ tục khai báo hàng hóa...

Soạn: AM 791121 gửi đến 996 để nhận ảnh này

Chai nhựa đã qua sử dụng và không rõ nguồn gốc được nhập về Việt Nam. (Ảnh: B.V)

Văn phòng Chính phủ vừa có công văn số 2796/VPCP-KG yêu cầu Bộ Tài chính, Tổng cục Hải quan phối hợp chặt chẽ với Bộ Giao thông Vận tải tăng cường công tác quản lý hải quan, quản lý vận tải tại các cảng biển, chấn chỉnh thủ tục khai báo hàng hóa nhằm kịp thời phát hiện, ngăn chặn việc nhập khẩu trái phép chất thải vào Việt Nam.

Cũng theo công văn trên, Bộ Tài nguyên và Môi trương được yêu cầu, cần phối hợp chặt chẽ với Bộ Thương mại và các Bộ, cơ quan có trách nhiệm trong việc ban hành các văn bản hướng dẫn thi hành Nghị định số 12/2006/NĐ-CP ngày 23/1/06 của Chính phủ để thống nhất các quy định có liên quan đến yêu cầu bảo vệ môi trường trong hoạt động, xuất nhập khẩu.

Yêu cầu này chặn ''cơn bão rác thải nhựa'' đã và đang tràn vào Việt Nam qua hàng loạt doanh nghiệp ồ ạt nhập khẩu rác thải nhựa gây ô nhiễm, độc hại cho môi trường núp dưới cớ "nhập khẩu nhựa phế liệu để tái chế phục vụ sản xuất".

Cùng với đó, là tình trạng nhập khẩu phế liệu đã bị Nhà nước cấm (lốp ô tô cũ, a-mi-ăng...) của một số cơ sở sản xuất không đảm bảo yêu cầu vệ sinh môi trường, gây ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của người lao động và cộng đồng dân cư.

Kiều Minh (Theo VietnamNet)

 

LÀNG PHẾ LIỆU – HOA MẮT, VÁNG ĐẦU

Mỗi ngày có đến hàng chục tấn phế liệu từ đài, ti vi, ghế nhựa hỏng đến lông gà lông vịt đổ về làng Triều Khúc (xã Tân Triều, Thanh Trì, Hà Nội). Do còn đợi quy hoạch, các nhà làm nghề tái chế rác vẫn xen kẽ với nhà dân khiến tình hình ô nhiễm ở đây trở nên đáng báo động.

Nghề thu gom, tái chế phế liệu ở Triều Khúc có từ hàng trăm năm nay. Xưa làng chỉ thuần mua lông gà lông vịt làm chổi, phất trần. Nay hầu như mọi thứ giời ơi đất hỡi đều được dân Triều Khúc thu mua hết. Lông gà vịt cũng thành hàng xuất khẩu, chủ yếu sang Trung Quốc. Cái gì cũng ra tiền cả.

Chuyên môn hoá nên việc buôn bán, sản xuất ngày càng tấp nập. Các máy xay xát nhựa, giặt lông gà vịt hoạt động rào rào không nghỉ. Thanh niên trai tráng vác búa tạ rầm rầm đật vụn ti vi, quạt, bàn ghế trước khi cho vào máy nghiền. Phế liệu chất đống ngổn ngang.

Xe tải chở đồ đồng nát cứ chiều đến lại xếp hàng dài tiến vào làng, phun khói mù mịt. Đổ phế liệu xoing lại lặc lè quay ra với những thứ đã được phân loại, sơ chế, đem bỏ cho những mối quen là các xưởng đúc nhôm, sắt và xưởng nhựa.

Một số người làng đã trở thành đầu nậu phế liệu tầm cỡ, xây biệt thự, mở xưởng, mua ô tô tải, thuê hơn chục nhân công làm việc đêm ngày. Các loại xe đắt tiền phóng vèo vèo trên đường làng. Hầu hết đều từ phế liệu mà ra.

Chỗ nào cũng rác

Hoá chất từ việc súc xả các chai xà phòng, dầu gội, dầu nhớt, axit hoà lẫn hoá chất hấp nhuộm vải làm cá trong ao chuôm, thậm chí cung quăng trong cống, chẳng con nào sống sót. Vụn nhựa từ các xưởng nghiền phế liệu ứ đọng làm ách tắc dòng chảy. Đi khắp làng chỗ nào cũng đụng rác. Rác nổi lều bều trong các cống, vũng nước, ao tù lẫn với từng đám ruồi bu đen kịt.

Xã cũng chú ý đến vấn đề môi trường bằng việc thành lập đội thu gom rác. 7 chị em thôn Triều Khúc, 5 chị em thôn Ninh Xá. Đồng thời ký hợp đồng vận chuyển rác với Công ty môi trường Thăng Long chở ra bãi rác Nam Sơn. Nhưng “7 tấn rác xả ra một ngày không thể gom xuể - Ông Hoàng Trọng Đức, Phó Chủ tịch UBND xã Tân Triều nói – Tính ra mỗi chị một ngày “cõng” 4 xe rác. Nhưng cứ quay đi là lại có rác mới”.

Nhiều hộ thậm chí xả rác ra ao công. Ao đầy, họ đổ quanh làng. Khắp đường làng chỗ nào cũng ngồn ngộn phế thải và rác.

Xã Tân Triều có hai làng, Triều Khúc và Yên Xá, với gần 20.000 nhân khẩu. Riêng Triều Khúc có gần 3.000 hộ với gần 300 cơ sở kinh doanh, xay xát phế liệu. Chiều chiều, người làng đi chợ, trẻ con tan học phải lách qua những xe tải đầy có ngọn lông gia cầm, nước bẩn theo kẽ hở chảy ròng ròng. Mùi hôi tanh bốc nồng nặc.

“Những hôm nắng mới đáng sợ. Ngay đằng sau uỷ ban xã người ta đặt mấy máy giặt lông gà vịt. Hôm nào họ giặt cán bộ Uỷ ban cứ thế bịt mũi làm việc” - Chị Thu Đông, Phó chủ tịch Hội Phụ nữ xã trần tình.

Mùi và tiếng ồn là hai “đặc sản” của Triều Khúc. Đi xuống cuối làng, tới bãi Giò Gà là nơi phơi lông gà vịt. Tuy đã cách khu đông dân nhất của làng một thôi đường, nhưng mùi mẽ theo gió phát tán tứ tung. Phơi trong sân không đủ, người ta còn phơi ngay trên đường làng. Xe máy phóng qua, lông gà bay lên mù mịt.

Những hộ sống gần xưởng xay xát nhựa mới thật khổ. Đứng cách nhau vài mét nhưng hét thả cửa cũng không ai nghe thấy gì. Cảnh xóm giềng từ bảnh mắt đã thức giấc bởi tiếng máy nghiền nhựa chạy ầm ầm là chuyện cơm bữa.

Chị Thu Đông nhà bên thôn Yên Xá, may mắn ít phải ngửi mùi lông gà vịt và “nói chuyện mỏi tay”, nhưng lại viêm phổi và phế quản mãn tính do hít phải mùi sơn  phun guốc gỗ. “Bên Triều Khúc này cũng thế thôi. Trẻ con dễ bị ho hen nhất” - Chị Đông nói. Số ca điều trị bệnh đường hô hấp ở Trạm y tế xã đầu năm 2006 đã tới hơn 600.

UBND Thành phố Hà Nội đã có dự án quy hoạch làng nghề Triều Khúc đến năm 2007. Tuy nhiên, với diện tích eo hẹp chỉ gần 8 ha, nhiều hộ làm nghề tính toán có lẽ vẫn phải trụ lại trong làng.

Một người làng lo lắng bảo cứ đà này “dân làng không điếc mũi thì cũng điếc tai sớm”.

Mỹ Hằng (Tiền phong, 25/5/2006)

Phó Chủ tịch xã Hoàng Trọng Đức cho biết, nghề cổ của xã là dệt thổ cẩm và làm guốc gỗ. Nay chỉ hơn chục hộ ở Triều Khúc bám khung dệt. Nghề làm guốc gỗ có khoảng mươi nhà bên Yên Xá, còn lại bung ra thu gom phế liệu. Chủ yếu ở Làng Triều Khúc. Nghề đồng nát thay đổi cuộc đời dân Triều Khúc. Năm 2000, doanh thu của cả làng là 28 tỷ đồng. Riêng doanh thu từ lông gà vịt đã tới 5,7 tỷ đồng. Thu nhập bình quân mỗi người đạt 500.000đ – 700.000đ/tháng.

LÀNG TỶ PHÚ PHẾ LIỆU XUYÊN QUỐC GIA

Là những người làm nghề thu gom phế liệu nhưng với họ nhà lầu xe hơi, vài tỉ đồng trong nhà là chuyện bình thường. Người dân xã Diễn Tháp, huyện Diễn Châu, Nghệ An với đội quân hàng nghìn người chuyên thu gom phế liệu ở…Lào không chỉ biến rác thành…cơm xóa đói mà còn nhờ rác vươn thành tỉ phú. ? Diễn Tháp có cả “Câu lạc bộ tỉ phú rác Lào”.

Phế liệu Lào .... vảo đất Việt 

Tại cửa khẩu Cầu Treo, 5 giờ, các nhân viên Hải quan yêu cầu chủ xe tải mang biển kiểm soát Nghệ An 37H mở khoang hàng kiểm tra. Trong khoang chứa toàn các thứ phế liệu gồm ống nhựa, sắt thép gỉ, bình ắc quy, máy máy hư hỏng… Đây là một trong hàng chục xe tải chuyên chở phế liệu thu gom từ Lào của bà con 2 xã Diễn Tháp, Diễn Hồng, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An.

Từ cửa khẩu Cầu treo, chúng tôi bám theo xe chở phế liệu 37H xuôi theo quốc lộ 8 về tận huyện Diễn Châu, Nghệ An. Từ 10 năm nay những chuyến xe này đã biến Diễn Tháp, Diễn Hồng thành vựa phế liệu có lẽ lớn nhất các tỉnh phía Bắc.

Chúng tôi được tận mục sở thị thế giới phế liệu. Những đống phế liệu được chất đống cả chục mét. Những dòng chữ nước ngoài: Lào, Thái Lan, Campuchia, in trên các hộp nhựa phế phẩm bám đầy dầu mỡ, đất cát.

Xe vào một căn nhà hai tầng, đồng thời là vựa chứa phế liệu. Rác chất quá tầng một. Thùng xe mở ra, mặc dù giữ lịch sự nhưng chúng tôi vẫn phải chạy thốc ra ngoài, từ trong xe xộc ra mùi không chịu nổi. Đó là mùi xú uế lâu ngày của túi nilon hỏng quện với mùi dầu mỡ, sắt thép gỉ.

Vậy mà 4 công nhân chui ngay vào thùng bốc dỡ rất nhanh. Không mang mũ nón, quần áo bảo hộ, cười nói và bốc rác bằng tay không…như thường. Anh chủ xe vào nhà ăn vội bát cơm: “Tranh thủ lót dạ tý, chở hàng sang bên đó ngay kẻo tối, người nhà mình đang hết hàng đổi”. Phế liệu vừa được dỡ xuống, xoong nồi nhôm, ca nhựa, chậu nhựa liền được chất lên để mang sang Lào đổi phế liệu.

? một góc khu đất quy hoạch khu công nghiệp Diễn Hồng, khói đen bốc lên, mùi khét lẹt, chúng tôi đến gần thì một nhóm thanh niên định bỏ chạy, thì ra học tưởng chúng tôi là công an. Hai người đang đốt dây điện hỏng lấy lõi, khói độc hun kín cả một góc Diễn Hồng. Từ lâu ở nơi đây người dân vẫn thường mua dân cáp điện về đốt vỏ nhựa để lấy lõi. Bị chính quyền xã cấm thì đưa lên đồi đốt trộm.

Trên đường đến UBND xã Diễn Tháp, chúng tôi thực sự bất ngờ, đường trong khu dân cư đều được đổ bêtông kiên cố, nhà cao tầng nằm san sát. Chủ tịch xã Chu Cao Nguyên cho biết: “Xã tui có hơn 2.000 lao động đi khắp nơi thu gom phế liệu, trong đó có khoảng 1.000 người thường xuyên qua Lào làm nghề thu đổi phế liệu, một nửa trong số đó “cắm đất” ở đó quanh năm. 98% hộ gia đình trong xã xoá được nghèo nhờ nghề thu đổi phế liệu này đấy. Nhiều người trong số họ từ chỗ không đủ cơm ăn đã thành tỉ phú”.

u lạc bộ "Tỷ phú rác Lào" !

Trước năm 1996, Diễn Tháp vẫn là làng nghèo của tỉnh Nghệ An. Dân Diễn Tháp toả đi khắp mọi miền đất nước “đổi đồ cũ lấy đồ mới”. Từ 5 năm trở lại đây mạng lưới thu gom của dân nơi đây đã vươn sang cả nước bạn Lào.

Đầu tiên là hình thành các vựa tập trung phế liệu ở ngay trên các vùng có nhiều hàng như Viêng Chăn, Bôli Khăm xai, sau đó lao động toả đi khắp hang cùng ngõ hẻm. Cứ một vài ngày lại mang về đổ hàng một lần. ở Viêng Chăn đã có vài chục vựa thu mua như thế của người Diễn Tháp…

Chúng tôi gặp anh Nguyễn Văn H đang sửa lại “con ngựa sắt” của mình để chuẩn bị cho chuyến “xuất cảnh đi xa làm ăn lớn”.

-         Anh đạp xe từ đây sang Lào à?

-         Trước bà con ta vẫn thế, chỉ vài ngày là cùng. Nhưng dạo này có ôtô làng mình sang chở rác rồi, mình cứ ngồi nhờ sang đấy.

Anh H đã đi sang Lào gom phế liệu từ cách đây 2 năm. Hàng ngày anh dậy từ 5 giờ, vắt chiếc khăn ướt lên cổ (thời tiết ở Lào rất nóng và khô), chất lên “con ngựa sắt” lỉnh kỉnh nào là xoong nồi nhôm, chậu nhựa…Thế rồi đi khắp hang cùng ngõ hẻm, rao vài câu tiến Lào. Kể đến đây anh phát âm mấy câu rao tiếng Lào cho tôi nghe, dịch sang tiếng Việt đại để là: “Đồ hư để lại chật nhà, mang ra mà đổi đồ ngon về dùng”. Mỗi ngày anh đạp xe 70 đến 80 cây số là chuyện thường. Vỗ vào chiếc xe đạp thồ của anh tôi hỏi vui:

-         Kiếm đủ “tiền xăng” không anh?

-         Cũng được đôi triệu một tháng. Nuôi miệng mình, còn nuôi được các cháu học hành tử tế. Chứ ở nhà bám vài sào ruộng cằn thì có khi đói.

Dù chỉ là người thu gom, nhưng anh H cũng cất cho gia đình được một ngôi nhà mái bằng kiên cố. Anh lên kế hoạch để gia nhập đội hình “tỉ phú” của xã: “Cố đạp xe năm nữa, sau đó tui sẽ thuê một bãi đất bên đó làm chỗ thu mua phế liệu, có cơ sở chắc chắn tui sẽ đưa người thân sang cùng làm. Sau đó dành dụm tiền mua bằng được cái ô tô tải, mình trực tiếp chạy luôn”.

Nói đến “Câu lạc bộ tỉ phú” của xã không thể thiếu những cái tên như: anh Chu Văn T, chị Nguyễn Thị L, ông Trần L…Họ đều là những chủ của các đại lý thu mua phế liệu lớn và nắm trong tay các đường dây vận chuyển phế liệu lớn từ Lào về Việt Nam.

Anh Chu Văn T ở xóm 3 là một đại lý đồ gia dụng lớn trong xã. Khi bà con trong xã vươn sang Lào làm ăn, anh cũng “liều” vay mượn tiền tậu một con xe tải 20 tấn để chở phế liệu thuê. Vì là người “nhà mình” nên anh được bà con làm ăn bên Lào tin tưởng. Mỗi khi đủ hàng, họ lại thuê anh chở từng xe phế liệu từ Lào về tập kết ở Diễn Hồng hoặc chở thẳng ra Hà Nội. Mỗi chuyến như thế thường kéo dài hai ngày. Chi phí khoảng 4 triệu đồng.

Không dừng lại ở chở thuê, anh còn đưa thêm 4 người thân sang Lào trực tiếp mở đại lý thu mua phế phẩm. Kết quả của những năm lao động là anh đã có một biệt thự hoành tráng. Khi tôi hỏi vui:

-         Chắc anh cũng lên hàng tỉ phú rồi?

-         Ở xã tui người ta có vài tỉ là thường! – T cười.

Không kể hàng chục vựa phế liệu lớn ở đất bạn Lào, trên địa bàn xã có gần 100 đại lý thu đổi phế liệu. ? Diễn Tháp có hàng chục tỉ phú như thế. Dân trong làng vẫn đồn nhau về một tỉ phú phế liệu có tài sản gần 20 tỉ đồng. Chủ tịch Chu Cao Nguyên “bật mí” với chúng tôi: Xã có khoảng 3 – 4 người có tài sản tài sản từ 5 đến 10 tỉ đồng, còn nhàng nhàng vài tỉ thì đầu ngón tay đếm không hết.

Vào Diễn Tháp chỉ toàn người già và trẻ con chứ gặp thanh niên trai tráng thì… khó. Nhiều người kiếm tiền xây nhà lầu rồi để đó, một năm về ở…vài ngày tết, mà là “tết Lào” chứ chẳng phải tết ta!

 

Lời kết

Hình ảnh đáng sợ nhất mà chúng tôi bắt gặp ở Diễn Hồng là một thiếu niên khoảng 10 tuổi, tay không cầm bình ắc quy hỏng, miệng cười rất tươi với chúng tôi rồi hồn nhiên mang axít thừa…đổ vào góc vườn. Cách đó hơn chục mét là giếng nước ăn của gia đình.

Chị Trương Thị Thu Hằng – cán bộ Phòng Tài nguyên và Môi trường huyện Diễn Châu cho biết: Ô nhiễm môi trường là vấn đề đáng lo ngại nhất ở hai xã Diễn Tháp, Diễn Hồng. Trong phế liệu thu gom được có cả bình ắc quy hỏng, máy móc hỏng nên nguy cơ các chất dầu, mỡ, axít…thải ra không phải là ít. Trong khi đó ở đây vẫn chỉ có hình thức “nguyên thủy” nhất là…đổ xuống đất chứ không có quy trình xử lý nào cả.

Tích tụ chất độc lâu ngày, đất đai và nguồn nước nhiễm độc nặng, nhiều gia đình không thể dùng nước lộ thiên như trước đây mà buộc phải khoan giếng bơm xuống độ sâu hàng chục mét để lấy nước sinh hoạt.

Kèm theo phế liệu về Việt Nam có khi còn có cả thuốc nổ, vũ khí nguy hiểm. Có lần cả xã Diễn Hồng tá hoả khi một chiếc xe tăng to lù lù xuất hiện, rất may nó chỉ còn là vỏ thép. Người dân Diễn Tháp, Diễn Hồng hẳn còn chưa quên phế liệu đã cướp đi của họ hai mạng người do cưa bom lấy sắt cách đây vài tháng.

Miếng “cơm sắt” đang ngày một…xắt ra miếng, ngày càng khó kiếm hơn. Thiết nghĩ đây là lúc các cơ quan chức năng vào cuộc để hướng cho người dân “kiếm được nhiều cơm” hơn và ngăn chặn ngay cơ vùng đất này trở thành bãi rác ngoại.

Người Diễn Tháp kiếm cơm từ phế liệu bên Lào, để vươn thành tỉ phú họ đã phải đổ mồ hôi và cũng phải trả giá rất nhiều. Trước khi chia tay, anh Chu Văn T nói với tôi một câu thấm thía: “Làm giàu cho quê mình, cho con mình sau này được học thành kỹ sư, bác sĩ chứ không phải đi nhặt từng sợi rác như mình anh ạ”.

Hoàng Chiến Thắng (An ninh thế giới, 20/5/2006)

RÁC: CÓ Ý KIẾN !
(Tienphongonline, 31/3/2006)

TP - Biểu thuế nhập ô tô cũ mà Bộ Tài chính vừa trình Chính phủ đề nghị tăng lên mức tuyệt đối, gấp 5-6 lần biểu thuế cũ. Có ý kiến cho rằng mức thuế này chỉ làm lợi cho nhà sản xuất trong nước và khổ người tiêu dùng.

Ý kiến khác lại lý lẽ thế này:

Giá ô tô cũ nhập khẩu tăng khó có thể khiến ô tô sản xuất trong nước tăng bởi chính nhà sản xuất thừa biết họ không thể tùy tiện tăng giá khi Bộ Tài chính lăm lăm công cụ thuế đánh vào linh kiện nhập khẩu.

Hơn nữa, giả sử giá ô tô nội tăng cùng với sự tăng giá ô tô cũ nhập khẩu, Bộ Tài chính tính toán, cũng chỉ ảnh hưởng bộ phận rất nhỏ dân cư. Liệu có nên hy sinh lợi ích của 10.000 người có khả năng và nhu cầu mua ô tô cho lợi ích của hơn 83 triệu người?

Các đại gia trong Hiệp hội doanh nghiệp ô tô Việt Nam (VAMA) cũng thừa biết tăng giá ô tô lắp ráp trong nước chắc chắn không phải do gia tăng hàm lượng công nghệ, không phải do chất lượng xe được nâng cao.

Tiêu chuẩn khí thải Euro-2 phải đến mùng 1/7/2007 mới áp dụng cho ô tô Việt Nam trong khi các nước công nghiệp áp dụng tiêu chuẩn Euro – 4. Với tiêu chuẩn khí thải thấp như thế, kèm theo là công nghệ lạc hậu, thử hỏi ô tô Việt Nam có xâm nhập được thị trường ô tô thế giới? Quay về thị trường trong nước với nhu cầu vô cùng nhỏ bé kia, VAMA gồng  giá cao được bao lâu vì sự tồn tại và phát triển của chính mình?

Từng có ý kiến cho rằng chẳng chóng thì chày cũng phải nhập khẩu ô tô cũ do sức ép của WTO và rằng chúng ta đủ sức lập hàng rào kỹ thuật để ngăn chặn nguy cơ biến Việt Nam thành bãi rác ô tô của thế giới.

Sự “hù dọa” WTO thành khôi hài nếu biết nhiều nước là thành viên WTO, vì quyền lợi quốc gia, đang áp dụng biểu thuế 400% đánh lên ô tô cũ nhập. Tàu sân bay Clemenceau nặng 27.000 tấn của Pháp vừa lầm lũi trở về quân cảng Brest chỉ vì đến bất cứ quốc gia nào là thành viên của WTO để xin mỗi việc đơn giản là tháo dỡ cũng bị từ chối.

Đấy là chưa kể, nếu vì lợi ích quốc gia, một số nước sẵn sàng chống lại WTO. Cuối tháng 2/2006, các chính trị gia Mỹ một lần nữa đưa ra kế hoạch chặn các trang web đánh bạc từ nước ngoài tới người sử dụng Mỹ. Kế hoạch được trình lên Hạ viện và được cả đảng Dân chủ và Cộng hòa ủng hộ bất chấp nó đi ngược với quyết định của WTO hồi tháng tám năm ngoái rằng Mỹ không được chặn các trang web đánh bạc của nước ngoài.

Có thực chúng ta đủ sức ngăn ô tô rác vào Việt Nam? Một quan chức hải quan thừa nhận rất khó. Với cơ chế tiền thông quan hậu kiểm, nhiều lần hải quan không bắt được tận tay day tận trán do khi đến kho của nhà nhập khẩu kiểm tra, những ô tô cũ nhập về được tháo hết và bán dưới dạng phụ tùng.

Mặt khác, nhiều người nghi ngờ năng lực của hệ thống kiểm soát môi trường Việt Nam khi những loại rác mười mươi độc hại như ắc quy chì, đồ phế thải máy tính, văn phòng phẩm vẫn hồn nhiên cập bến Việt Nam và đến giờ vẫn chưa xử lý được.

Thuế nhập khẩu ô tô có lẽ là một trong những thử thách đầu tiên cho các nhà vạch chính sách khi đưa ra quyết định ảnh hưởng đến các nhóm lợi ích khác nhau trong bối cảnh Việt Nam gia nhập WTO. Việc “rác có ý kiến” và được để ý đến là dấu hiệu của lối tư duy mới mà không phải lúc nào chúng ta cũng dám chấp nhận.

Giao Chỉ (Tienphogonline)

CẢNG HẢI PHÀNG: LẠI NHẬP ..... "RÁC"

Trong khi dư luận vẫn còn chưa hết bức xúc trước việc một doanh nghiệp chưa tái xuất 78 container ắc quy chì phế thải độc hại, thì mới đây, Cục Hải quan TP Hải Phòng lại tiếp tục phát hiện thêm một vụ nhập thiết bị văn phòng đã qua sử dụng.

 Rác nối tiếp rác

Bên trong những container là cả đống bảng vi mạch điện tử đã cũ, hư hoại, không thể sử dụng. Ảnh: V.P.

Theo ông Vũ Hoàng Dương, Trưởng phòng nghiệp vụ Cục Hải quan TP Hải Phòng, đến thời điểm này, mới có 4 trong tổng số 78 container (được các cơ quan chức năng của Bộ TN-MT xác định là những hóa chất độc hại như axít, dầu thải) được tái xuất theo tinh thần chỉ đạo của UBND TP Hải Phòng và Cục Bảo vệ môi trường. Như vậy, còn tới 74 container nằm trong cảng Hải Phòng.

Tuy nhiên, điều khiến những người có lương tâm, trách nhiệm bức xúc là trong khi vụ nhập ắc quy chì chưa được giải quyết đến nơi đến chốn thì 1 tháng sau, lại thêm một vụ nhập rác ngoại mới vào Việt Nam cũng thông qua cảng Chùa Vẽ (Hải Phòng).

10 giờ sáng 28-3, khi chúng tôi có mặt tại cảng Chùa Vẽ, hàng chục container được tình nghi là “có vấn đề” chất đầy một góc. Hàng chục công nhân của Xí nghiệp xếp dỡ cảng Chùa Vẽ mở toang từng container, đưa xe cẩu tiến vào. Gương mặt nào cũng đăm đăm nhìn vào những thùng các-tông nhàu nát, ố bẩn, cũ kỹ xếp san sát bên trong mỗi container, bên trên phủ đầy túi nilon, hộp xốp, giấy vụn…

Ông Nguyễn Sỹ Tráng, Đội trưởng Đội kiểm soát hải quan, Cục Hải quan TP Hải Phòng, cho biết: Ngày 21-3, đội của ông phát hiện có những dấu hiệu bất thường trong số những lô hàng này, nên cho kiểm tra và phát hiện 1 container toàn là thiết bị cũ. Đến nay, đã có 22 container được kiểm tra theo chỉ đạo của Bộ TN-MT và UBNDTP Hải Phòng.

Tất cả đều là rác thải công nghiệp với những sản phẩm mà các nước đã loại, không còn giá trị sử dụng, như máy in kim, máy in lazer, khay giấy máy photocopy, bóng đèn hình tivi, vỏ tivi, lò vi sóng, quạt cây, lốp ôtô, máy điện thoại bàn... Trong đó, nhiều thùng hàng không chỉ là đồ cũ mèm, bị vứt đi mà nhiều thứ đã bẹp vỡ, đứt gãy… Thậm chí, trong ngày 28-3, lực lượng kiểm tra còn phát hiện 1 container chứa cả chăn, ga, gối, đệm đã qua sử dụng...

Công an TP Hải Phòng cũng cho biết đang điều tra làm rõ mục đích của chủ hàng khi nhập những container rác thải này. Mới đây, chi nhánh Công ty TNHH Liên Quốc, đóng tại 169B Lê Thánh Tông, quận Ngô Quyền (TP Hải Phòng) là đại lý vận chuyển và giao nhận toàn bộ lô hàng, đã gửi đến các cơ quan chức năng TP Hải Phòng 18 vận đơn của 18 lô (46 container) phế thải. Theo đó, cơ quan chức năng đã phát hiện chủ của những lô rác thải  này là Công ty thương mại Thủy Nguyên (Hải Phòng). Cục Hải quan TP Hải Phòng cũng tiết lộ, công ty này từng nhập 2 lô hàng thiết bị văn phòng được xác định là chất thải.

Chấm dứt việc đổ rác thuê

Tương tự vụ nhập ắc quy chì trước đó, ngày 24-3, UBND TP Hải Phòng lại ban hành công văn số 1512/UBND-MT  chỉ đạo kiểm tra toàn bộ 46 container thiết bị văn phòng đã qua sử dụng, tiến hành thủ tục buộc chủ hàng hoặc doanh nghiệp vận chuyển phải tái xuất trở lại nơi đã xuất là Hồng Công. Ông Mai Thế Huyên, Cục trưởng Cục Hải quan TP Hải Phòng khẳng định: từ nay đến trước ngày 20-4, chúng tôi sẽ buộc đối tượng có liên quan phải đưa toàn bộ lô chất thải trái phép ra khỏi lãnh thổ Việt Nam. Như vậy, đến thời điểm này, tại cảng Hải Phòng vẫn còn tới 120 container rác thải đến từ nước ngoài được Bộ TN-MT kiểm tra, xác định là những chất thải vô cùng độc hại.

Nhưng vấn đề khiến nhiều người đang rất băn khoăn là sau những vụ nhập rác ngoại một cách ồ ạt như mới đây, sắp tới sẽ còn xảy ra những vụ nhập rác ngoại như thế nữa? Làm thế nào để ngăn chặn từ xa việc doanh nghiệp trong nước đổ rác thuê?
Điều mà dư luận đang đòi hỏi là phải chấm dứt ngay việc đổ rác thuê.

 Văn Phúc (Theo Mạng Báo SGGP)

NHẬP RÁC THẢI VÀO VIỆT NAM: ĐUA NHAU NHẬP VỀ CẢNG BIỂN

 

"Việt Nam sẽ trở thành bãi rác thải khi được phép nhập khẩu xe ôtô cũ từ ngày 1.5 tới" - lời cảnh báo trên chưa biết có diễn ra hay không thì ngày 21.3.2006, tại cảng Hải Phòng, 4/46 container của cái gọi là "thiết bị văn phòng đã qua sử dụng" được kiểm tra đã phát hiện ra toàn là rác thải.

Trước đó, năm 2005, hàng trăm ngàn tấn ắcquy chì phế thải cũng đã được phát hiện tại cảng biển này. Lùi về xa hơn là rác nhựa, rác sắt thép đua nhau ập về cảng biển. Rõ ràng việc ngăn chặn rác thải nhập khẩu ồ ạt về Việt Nam chưa có lời giải.

 

Những container rác thải công
nghiệp mới được nhập về cảng
Chùa Vẽ (Hải Phòng).

Chiều 22.3, ngay sau khi vừa trở về từ Hải Phòng để chứng kiến việc mở container và kiểm tra hàng hoá của 4/46 container nói trên, tiến sĩ Trần Thế Loãn - Trưởng phòng Kiểm soát ô nhiễm- Cục Bảo vệ môi trường - đã có cuộc làm việc với phóng viên báo Lao Động.

- Đã hơn một lần các cơ quan chức năng, mà cụ thể là Bộ Tài nguyên - Môi trường cảnh báo về tác hại của việc nhập khẩu phế thải vào VN, nhưng việc nhập khẩu (NK) không những không giảm, mà còn gia tăng? Ông có thể cho biết nguyên nhân vì sao?

- Theo tôi, mục tiêu cao nhất của các DN là lợi nhuận nên để có lợi nhuận, DN đã bằng mọi cách NK vào trong nước cả những thứ mà DN biết chắc bị cấm. Tuy nhiên, cũng không loại trừ nhiều trường hợp chính các cơ quan chức năng tiếp tay cho DN, như vụ hàng chục ngàn tấn ắcquy chì NK mà báo chí đã lên tiếng gần đây tại cảng Hải Phòng.
 

Trước đó, một lãnh đạo địa phương đã đồng ý cho nhập để tăng nguồn thu cho địa phương. Ngay như vụ NK thiết bị văn phòng đã qua sử dụng này cũng vậy. Nếu cố tình vận dụng sai, cho rằng thiết bị văn phòng không cấm nhập thì lẽ đương nhiên, DN vẫn cứ nhập về mà không cần biết hậu quả ra sao.

- Có thể thấy việc thực hiện trên thực tế đang có "vấn đề", chứ không phải chúng ta chưa có quy định cụ thể về việc cấm nhập chất thải?

- Đúng như vậy. Theo Quyết định 2504 của Bộ Thương mại quy định về xuất nhập khẩu hàng hoá và Luật Bảo vệ môi trường năm 1994 quy định là "cấm nhập chất thải". Mà theo định nghĩa của luật: "Những thứ đã bị loại bỏ trong quá trình sản xuất đó là chất thải", do đó, những linh phụ kiện được chất đống, lộn xộn, không rõ nguồn gốc xuất xứ trong các container kể trên chiểu theo quy định không thể nói là còn giá trị sử dụng được. Đây là đống chất thải phải bị loại bỏ và cấm nhập khẩu vào VN.

- Theo Nghị định 138/NĐ-CP (NĐ quy định việc xử phạt hành chính trong lĩnh vực hải quan), thì mức phạt cao nhất là 70 triệu đồng cho loại sai phạm này, theo ông đã đủ sức răn đe các hành vi vi phạm?

 

Việc nhập khẩu phế thải vào VN
vẫn tiếp tục gia tăng.

-         Mức xử phạt theo NĐ 138/NĐ-CP 70 triệu đồng/lần vi phạm là mức phạt cao nhất, nhưng trên thực tế nhiều DN không bị xử phạt ở mức này. Mức xử phạt như trên là tương đối nhẹ, chưa đủ sức răn đe các hành vi vi phạm. Thực tế đã chứng minh, thời gian qua mặc dù đã có nhiều cảnh báo, nhưng bằng cách này, cách khác, DN vẫn nhập rác thải về và được núp dưới nhiều hình thức như nhập phế liệu cho sản xuất, tái chế để tái xuất. Vì vậy, tới đây các cơ quan nhà nước cần có chế tài xử phạt mạnh hơn mới đủ sức răn đe.

- Rõ ràng là cơ chế phối hợp giữa các ngành chức năng cũng còn có "lỗ hổng", chưa nói là nhiều khi còn "trống đánh xuôi, kèn thổi ngược", ông có cho rằng nguyên nhân một phần do chúng ta thiếu nhất quán và buông lỏng kiểm soát, giám sát?

- Đúng là khâu phối hợp giữa các lực lượng đang có vấn đề. Nhưng hiện quy định là lực lượng hải quan làm nhiệm vụ kiểm soát hàng hoá, khi nào có yêu cầu phối hợp Cục Bảo vệ môi trường mới vào cuộc, mà thường là xử lý khi "sự đã rồi" (các lô hàng đã được NK vào VN chứ không cản được các lô hàng phế thải khi chưa vào lãnh thổ), vì vậy hạn chế đáng kể hiệu quả phòng chống, phát sinh chi phí xử lý, tiêu huỷ. Quan điểm của Bộ TNMT cũng như Cục BVMT là chất phế thải đã là hàng cấm thì không có chuyện xin phép, hay phạt cho tồn tại mà phải buộc xuất ra khỏi VN và trả về nước XK.

Hồng Quân thực hiện  (Theo Laodong.com)

 

XỬ LÝ NGHIÊM VIỆC NHẬP RÁC THẢI CÔNG NGHIỆP

Dư luận chưa hết bức xúc trước vụ nhập khẩu trái phép các container ắc-quy chì vào nước ta qua cảng Hải Phòng thì mới đây, ngày 21/3, khi tiến hành mở kiểm tra 46 container chứa thiết bị văn phòng đã qua sử dụng được nhập về cảng Hải Phòng, lực lượng chức năng lại phát hiện hàng hóa trong các container này là rác thải công nghiệp.

Ông Nguyễn Sĩ Tráng, Ðội trưởng Kiểm soát Hải quan (Cục Hải quan Hải Phòng) cho biết: 46 container (loại 40 phít) này được nhập từ Hồng Công về cảng Hải Phòng cuối năm 2005. Xét thấy việc vận chuyển các lô hàng này có dấu hiệu nghi vấn, Cục Hải quan Hải Phòng đã phối hợp Cục Ðiều tra chống buôn lậu (Tổng cục Hải quan) và Công an Hải Phòng xác minh nguồn gốc

Số container này chia thành 18 lô hàng, được khai  là thiết bị văn phòng đã qua sử dụng, đơn vị đứng tên làm dịch vụ là Công ty TNHH Liên Quốc, địa chỉ tại 169B Lê Thánh Tông, quận Ngô Quyền (TP Hải Phòng), song đến nay vẫn không có chủ hàng nhận. Ðể bảo đảm quản lý Nhà nước về hải quan và các quy định của pháp luật, Cục Hải quan Hải Phòng đã ra quyết định kiểm tra toàn bộ số hàng  nêu trên.

 Trong ngày 21/3, Ðội kiểm soát Hải quan phối hợp các đơn vị chức năng  kiểm tra lô hàng bốn container trong số 46 container nói trên, kết quả đây là khay giấy máy photocopy, máy in kim, máy in laser đã tháo nhiều bộ phận bên trong; bóng hình và máy thu hình, điện thoại cố định... hầu hết đều đã cũ,nhiều chiếc vỏ bị vỡ, giập nát. Sơ bộ, các cơ quan chức năng nhận định, đây là chất thải được loại bỏ từ thiết bị văn phòng đã qua sử dụng.

 Tiếp đó, ngày 22/3, đoàn kiểm tra tiếp tục mở hai container trong lô hàng thì một container chứa bản vi mạch điện tử, còn container kia là máy thu hình nguyên chiếc cỡ lớn (30-45 inh), đều đã qua sử dụng. Trong ngày 23/3, container thứ bảy được kiểm tra, kết quả cũng chỉ là "chất thải từ thiết bị văn phòng". Theo đại diện của Công ty TNHH Liên Quốc, công ty chỉ là đại lý vận tải và giao nhận, không biết chủ hàng là ai, và họ có thể sẽ không đòi được cước phí vận chuyển và phí tổn lưu kho bãi.

 Cục Hải quan Hải Phòng cho biết, công việc kiểm tra và điều tra xác minh vụ việc vẫn tiếp tục, chỉ đến khi hoàn tất việc kiểm tra, làm rõ toàn bộ 46 container nêu trên chứa hàng hóa gì mới có thể xác định được hành vi, đưa ra kết luận và hướng giải quyết cuối cùng. Trước mắt, các đơn vị liên quan đang xúc tiến việc kiểm tra, cố gắng hoàn thành cuối tuần tới. Tùy theo mức độ vi phạm, có thể khởi tố hình sự hoặc xử phạt hành chính ở mức cao nhất.

 Theo Nghị định 138/NÐ-CP, mức phạt cao nhất là 70 triệu đồng/lần vi phạm, thực tế ít doanh nghiệp bị xử phạt ở mức này. Mức xử phạt như trên là tương đối nhẹ, chưa đủ sức răn đe các hành vi vi phạm. Theo một số cơ quan bảo vệ môi trường, Nhà nước cần có chế tài mạnh hơn để xử lý, ngăn ngừa các hành vi vi phạm. Với loại hàng hóa là rác thải công nghiệp, trong mọi trường hợp đều bị buộc tái xuất khỏi lãnh thổ Việt Nam. Nếu như không tìm ra người nhận, các cơ quan chức năng sẽ buộc Công ty TNHH Liên Quốc chịu trách nhiệm liên hệ với chủ hàng phía bên kia để tái xuất trở lại. 

 Ngày 23/3, UBND thành phố Hải Phòng đã có công văn 1496/UBND - MT về xử lý 46 container trên, yêu cầu Cục Hải quan Hải Phòng xác định rõ trách nhiệm của các chủ phương tiện vận chuyển, chủ hàng hoặc đại lý giao hàng đã vận chuyển trái phép chất thải vào nước ta, lập hồ sơ xử phạt vi phạm hành chính, kiên quyết buộc vận chuyển số chất thải trên quay về nơi xuất phát và hoàn thành trước ngày 20/4, đồng thời, giao Sở Tài nguyên và Môi trường căn cứ thẩm quyền theo quy định chịu trách nhiệm giám sát, đôn đốc việc xử lý.

 QUANG HƯNG (Theo Nhân Dân điện tử)  

 

KIÊN QUYẾT KHÔNG CHO SỐ HÀNG PHẾ THẢI ĐỘC HẠI LƯU TRÚ Ở CẢNG VIỆT NAM

Trước thông tin 14 container ắc quy chì đã tái xuất khỏi Việt Nam, nhưng bị phía nước ngoài từ chối, phải quay trở lại cảng Việt Nam, Thứ trưởng Bộ TN&MT Phạm Khôi Nguyên khẳng định, sẽ kiên quyết không cho số hàng phế thải độc hại này lưu trú ở cảng Việt Nam. Theo Thứ trưởng, đây là việc bắt buộc Việt Nam phải làm để bảo vệ môi trường quốc gia. Nếu không kiên quyết làm việc này, mức độ độc hại của số hàng này gây ra