




 |
TẢN MẠN VỀ MÔI TRƯỜNG
Món nợ
không thể đòi
Sự thần kỳ sắp kết thúc
MÓN
NỢ KHÔNG THỂ ĐÒI
Nguyễn Ngọc Tư
Mẹ đi đằng trước, con lẽo đẽo theo sau,
buổi chợ sớm mai thưa thớt người nhưng chộn rộn vì những
câu hỏi ríu ran của thằng nhỏ. Mẹ ơi, con cá gì mà cái mỏ
dài quá vậy, thằng con chỉ tay vào con…vịt, hỏi. Nhưng khi
mẹ trả lời đấy là con vịt, nó giãy nảy, con vịt phải có
lông chứ. Dằng dặc sau đó là những câu hỏi khác, tại sao
con cá kia lại nằm im re, vì sao nó chết, ai làm nó chết. Tại
sao cọng rau này màu tím còn rau kia màu xanh. Mẹ vẫn nhẫn
nại trả lời con và diễn đạt làm sao cho giản dị, dễ
hiểu. Chỉ câu hỏi: “Mẹ ơi, tại sao người ta đem bán cá
em bé? Sao người ta không cho cá em bé đi học mẫu giáo mà ăn
thịt tụi nó làm chi, tội nghiệp…”, mẹ phải ngẩn ra rất
lâu, phân vân tìm câu trả lời.
Nhưng
không thể lờ đi, vì thằng con ngước con mắt đầy vẻ xót
thương nhìn mẹ, như chờ đợi, như van xin, như cầu cứu.
Trong cái thau gần đầy nước, hàng triệu con cá con (mà thằng
nhỏ xem như bạn đồng trang lứa với nó) đang chen chúc nhau đớp
không khí một cách tuyệt vọng. Lứa cá nhỏ hơn đầu đũa này
thường là từ 15 – 30 ngày tuổi, người ta gọi là rồng
rồng. Hơi giống trẻ con, lúc mới chào đời rồng rồng có màu
đỏ, và ngả sang đen khi chúng lớn dần lên. Lúc ấy, chúng
sẽ từ bỏ cái tên cúng cơm của mình, xúng xính với tên
mới: cá lóc.
Rồng
rồng được cá mẹ sinh khi trời bắt đầu rải xuống những
sợi mưa. Nước hớn hở dâng lên, tắm mát những ao, đìa đã
mỏi mê vì những ngày khô kiệt. Sấm chớp vẫn lừ đừ,
gầm gừ trong những đám mây nặng trĩu nước. Sa mưa! Những
nụ mầm mới bắt đầu nhú lên trên những cọng rau muống,
rau đắng, rau ngổ…già nua. Những sinh vật của ruộng đồng
như cá, ếch…vào mùa sinh sản. Lúc này, trong ao hay xuất
hiện những bầy rồng rồng - những quầng đỏ lâm nhâm trên
mặt nước, to như cái nia, di chuyển lấp lánh, nhịp nhàng.
Đây
cũng là khoảng thời gian mẹ đi chợ, hay thấy lòng buồn rợn
ngợp. Đầu chợ là cá rồng rồng, cuối chợ cũng cá rồng
rồng. Trên nền chợ đẫm nước, bên mớ rau đồng xanh non, là
những con ếch, nhái đã bị lột da tuyệt vọng chắp tay lạy
lia lịa, ọc ạch nhảy lên mâm, na cái bụng trứng lặc lè. Ai
cũng có thể nhìn thấy muôn van hạt trứng nhỏ lấm tấm bên
trong. Dài theo lối đi, người ta bày bán mấy con cá lóc ốm
nhom vật vờ bên cạnh lũ cá rô, cũng lép kẹp, chỉ bụng là
quá khổ vì phải bọc lấy trứng. Cá quãng này ăn không béo,
nhiều nhớt, tanh, thịt cứng, dai nhách. Dường như lũ cá đã
cố ép xác, từ làm mình xấu đi, già đi, nhếch nhác, xoá
dấu của sự hấp dẫn để bảo vệ lũ con sắp chào đời nhưng
cũng không thoát khỏi bàn tay của con người.
Nhưng
giữa chợ đời, chẳng mấy ai để tâm mà cám cảnh cho phận
rồng rồng, cho con cá…có bầu, như mẹ. Hay ai cũng thấy bất
nhẫn, nhưng họ cũng in lặng làm ngơ, như mẹ. Khi lấy đũa
gắp mớ rồng rồng kho tiêu thơm lựng, họ cũng thấy áy náy,
quá nhiều sinh vật mất cơ hội sống chỉ vì một miếng ăn
của con người? Hay họ vô tư, chẳng nghĩ gì cả, bằng chứng
là những sinh vật tội nghiệp ấy đã bị tận diệt hết sa mưa
này đến sa mưa khác, bất chấp lệnh cấm của chính quyền (cũng
phải, ngang nhiên bày bán mà có thấy ông chính quyền nào lên
tiếng đâu, mắc gì phải sợ).
Mẹ
đắn đo rất lâu, mẹ sợ suy nghĩ kia được nói lên lời sẽ
là quá tàn nhẫn đối với đứa trẻ. Cuối cùng, mẹ nói,
tại bà con mình còn nghèo. Vì nghèo, nên phải dầm mình kéo
từng bầy rồng rồng, lội ròng rãi trên khắp đồng bãi tìm
bắt từng con nhái, con ếch để đổi lấy gạo. Vì nghèo, nên
đang cạy cơm cháy bữa sáng đã lo ngay ngáy bữa chiều, hơi
sức đâu nghĩ tới tương lai xa vời. Và vì bụng chưa no, nên
những gì người ta rao trên đài, nào là phát triển và bảo
vệ nguồn lợi thủy sản, giữ gìn hệ sinh thái…chỉ là
những ngôn ngữ xa vời.
Mẹ
buộc phải nói những điều quá phức tạp, đối với thằng
con năm tuổi. Nhưng đó là câu trả lời bao dung nhất, ít đau
đớn nhất…Chắc chắn, lớn lên nó sẽ hiểu. Chỉ sợ, lúc
đó, những sản vật của ao đồng trở thành hàng quý hiếm. Và
vĩnh viễn thằng con không biết âm thanh ếch, nhái kêu ran ngoài
đồng sau mưa, cảnh cá rô, thác lác ục sôi dưới đìa mùa
hạ, tiếng cá lóc táp lụp lụp như dừa rụng xuống ao.
Tất
cả những thứ ấy, như một món nợ mà lớp con cháu không
thể đòi lại từ những thế hệ đi trước. Có trả nổi đâu
mà đòi…
(Theo
Thời báo Kinh tế Sài Gòn, 29/6/2006)

|
Trong
sự tăng trưởng được coi là thần kỳ của nền kinh
tế Trung Quốc ẩn chứa những nguy cơ đe dọa chính sự
phát triển đó, trước hết là nguy cơ về ô nhiễm môi
trường. Mới đây tạp chí Spiegel của Đức có bài
phỏng vấn ông Pan Yue, Thứ trưởng Bộ Môi trường Trung
Quốc về vấn đề này.
Môi
trường với Cộng đồng đăng lại bài viết của Phan Trọng Hùng trên
Thế giới mới số 635 ngày 16.5.2005 về cuộc phỏng vấn
này. Nước láng giềng Trung Quốc thường có những bài
học kinh nghiệm mà Việt Nam ta dễ cảm nhận. Xin cùng đọc
và suy ngẫm.
¨
Đối với thế giới nền kinh tế bùng nổ của
Trung Quốc là đầy ấn tượng. Năm ngoái tăng trưởng
9,5%. Tuy vậy ông vẫn không hài lòng với tốc độ này?
-
Tất nhiên tôi vui mừng về thành công của nền kinh
tế Trung Quốc, nhưng đồng thời tôi cũng lo lắng.
Để giữ được mức độ tăng trưởng này chúng
tôi tiêu tốn quá nhiều nguyên liệu. Ví dụ như để
sản xuất được một lượng hàng hóa trị giá 10.000 đôla
chúng tôi sử dụng khối lượng tài nguyên, nguyên liệu
nhiều hơn 7 lần so với Nhật Bản, gần 6 lần so với
Mỹ và đặc biệt đáng buồn là 3 lần so với Ấn Độ .
Không thể tiếp tục mãi như thế được.
¨
Hiện nay cách nhìn nhận như vậy không hẳn là
phổ biến ở Trung Quốc?
-
Có nhiều yếu tố cùng tác động: chúng tôi thiếu
nguyên liệu, chúng tôi có quá ít diện tích đất đai và
dân số tăng liên tục. Hiện nay có 1,3 tỉ người đang
sống ở Trung Quốc, nhiều gấp đôi so với 50 năm trước
đây. Vậy
mà trong 50 năm qua diện tích đất sử dụng cho canh tác và
sinh sống bị giảm đi một nửa vì các thành phố phát
triển và các vùng sa mạc đồng thời cũng phình ra.
¨
Vậy mà càng ngày Trung Quốc càng nổi trội lên
như một nền kinh tế thần kỳ?
-
Sự thần kỳ này sắp kết thúc rồi,
vì môi trường không theo kịp được nữa! Nước mưa rơi
xuống trên 1/3 lãnh thổ Trung Quốc chứa axít.
1/2 khối lượng nước của 7 dòng sông lớn nhất nước
chúng tôi không thể dùng được nữa vì bị ô nhiễm.
1/4 dân số không được cung cấp nước sạch. Không
khí trong 1/3 các thành phố ở Trung Quốc bị ô nhiễm
nặng nề. Chỉ không đến 20% chất thải từ các thành
phố được xử lý không gây hại cho môi trường. Trong
số 10 thành phố bị ô nhiễm nặng nề nhất thế giới có
tới 5 thành phố của Trung Quốc.
¨
Tình trạng ô nhiễm đó gây tác hại đến nền
kinh tế như thế nào?
-
Tác hại là cực kỳ lớn.
Vì không khí và nước bị ô nhiễm nên chúng tôi bị
mất trung bình từ 8% đến 15% GDP.
Đó là chưa kể đến những chi phí về y tế. Ngoài
ra con người còn phải gánh chịu những hậu quả nghiêm
trọng. Tại Bắc Kinh, 70-80% các trường hợp bị ung thư là
do môi trường ô nhiễm gây ra. Hiện nay ung thư phổi đã
trở thành nguyên nhân gây tử vong số một.
¨
Dân chúng phản ứng như thế nào, họ có di
chuyển đến sinh sống ở những vùng có môi trường lành
mạnh hơn không?
-
Hiện nay những vùng phía Tây và những vùng sinh thái
bị ô nhiễm đã ở trong tình trạng không còn gánh được
dân cư của địa phương mình rồi. Vì thế trong tương
lai chúng tôi sẽ
phải di dời 186 triệu người ở 22 tỉnh thành. Nhưng
những tỉnh thành khác chỉ có thể tiếp nhận được 33
triệu người. Như vậy, Trung Quốc sẽ có khoảng 150
triệu người tị nạn sinh thái.
¨
Chính phủ Trung Quốc có tìm cách kìm hãm sự phát
triển bất lợi này không?
-
Có. Tại một số thành phố lớn như Bắc Kinh không
khí đã sạch sẽ hơn. Nước trong một số sông, hồ cũng
sạch hơn. DDAx xuất
hiện thêm một số khu bảo tồn thiên nhiên, một số thành
phố điển hình về bảo vệ môi trường. Chúng tôi tiến
hành trồng rừng, ban hành và thực thi nghiêm ngặt những
quy định pháp luật. Tuy nhiên vẫn tồn tại một nhận
thức lệch lạc.
¨
Đó là
nhận thức gì?
-
Đó là nhận
thức cho rằng, tăng trưởng kinh tế sẽ làm cho chúng tôi
có khả năng tài chính vượt qua được cuộc khủng
hoảng về môi trường, nguyên liệu và dân số.
¨
Tại sao ông cho rằng, nhận thức đó là sai
lệch?
-
Sẽ không có đủ tiền để làm được việc đó.
Những quốc gia phát triển với mức GDP đầu người hàng
năm từ 8.000 đến 10.000
đôla có thể chịu đựng được, nhưng chúng tôi thì không.
Cho đến khi chúng tôi đạt được mức GDP đầu người
4.000 đôla thì mọi cuộc khủng hoảng đã thâm nhập vào
nước chúng tôi rồi và khi đó chúng tôi sẽ không có đủ
sức mạnh kinh tế để vượt qua những cuộc khủng
hoảng đó.
¨
Ông đề nghị đưa ra một loại GDP mới được
ông gọi là GDP xanh. Cần phải hiểu khái niệm đó như
thế nào?
-
Khi tính GDP xanh, người ta phải tính đến cả những
cái giá phải trả để đạt được sự tăng trưởng, ví
dụ như sự ô nhiễm môi trường. Chúng tôi muốn là thành
tích của cán bộ lãnh đạo không chỉ được đo bằng
sự tăng trưởng kinh tế, mà cả qua việc họ giải
quyết các vấn đề môi trường, xã hội như thế nào.
¨
Cơ quan ông có thể xử lý những cơ sở gây ô
nhiễm môi trường không?
-
Mới đây chúng tôi đã đình chỉ 30 dự án, trong đó
có nhiều nhà máy điện, một nhà máy nằm ngay cạnh đập
thủy điện Tam Hợp. Các doanh nghiệp đã không thẩm tra tác
động của những dự án đầu tư mới trước khi ra
quyết định đầu tư như
luật đã định.
¨
Tuy nhiên, 26 dự án lại được tiếp tục thực
hiện, sau khi chỉ phải đóng một khoản tiền phạt rất
nhỏ bé so với bạc tỉ họ đầu tư vào?
-
Rất tiếc là đúng như vậy. Vì thế chúng tôi phải
sửa đổi lại những quy định pháp luật. Tuy quyền lực
của chúng tôi không lớn, nhưng chúng tôi sẽ đóng cửa
những dự án bất hợp pháp, trong đó có cả dự án của
những doanh nghiệp rất có thế lực về kinh tế trong các
lĩnh vực sản xuất thép, xi măng, nhôm và giấy. Tất nhiên
đã và sẽ xuất hiện những bất đồng giữa chúng tôi
với những nhóm lợi ích có thế lực, những chính quyền
địa phương mạnh, nhưng chúng tôi sẽ không từ bỏ con
đường của mình.
Phan
Trọng Hùng (Thế giới mới, số 635, ngày 16/5/2005)
|
|
 |