THÔNG
TIN - HOẠT ĐỘNG
Nhà
báo Hoàng Quốc Dũng nhận Giải thưởng Truyền thông môi
trường của IUCN và Reuters
Ngày
Thế giới Giảm nhẹ Thiên
tai
Đã
giải được "cơn khát" trên vùng cao nguyên đá
Khởi
động hành trình xanh và sạch 2008
Anh
hùng môi trường 2008
08
CẢM NHẬN TỪ STOCKHOLM 08
Cảm
nhận 1: Thân thiện – Hoành tráng – Đa dạng
Cảm nhận 2: Cuộc thi khó khăn 1 chọi 31
Cảm nhận 3: Hỡi ôi, lại lỡ hẹn rồi
Cảm nhận 4: Nỗi ám ảnh
Cảm nhận 5. Thấy gì qua Tuần lễ nước
Cảm nhận 6: 3 Bài học nhọc nhằn
Cảm nhận 7: Người đi bộ là chính. Xe đạp được tôn
vinh. Tàu hỏa thành chủ lực
Cảm
nhận 8: Chuyến đi thành công hứa hẹn cuộc thi thắng
lợi
Họp
bàn về việc gây nuôi rong nho tảo tại Khánh Hoà
Nhà
báo Hoàng
Quốc Dũng nhận
Giải thưởng Truyền thông môi trường của IUCN và
Reuters
|
|
Tối
7-10, tại Trung tâm hội nghị quốc tế ở thành
phố Bác-xê-lô-na (Tây Ban Nha) đã diễn ra lễ trao
giải chính thức Giải thưởng Truyền thông môi trường
dành cho những tác phẩm xuất sắc viết về môi trường,
do Tổ chức Bảo tồn thiên nhiên thế giới (IUCN) và
tập đoàn truyền thông Reuters đồng tổ chức. Có
350 tác phẩm báo chí từ 5 châu lục tham dự cuộc
thi này.
Nhà
báo Hoàng Quốc Dũng, phóng viên báo Tiền Phong, Phó
Chủ tịch thường trực kiêm Tổng Thư ký Diễn đàn
nhà báo môi trường Việt Nam (VFEJ), Hội viên Hội
Bảo vệ Thiên nhiên và Môi trường VIệt Nam đã
vinh dự được nhận Giải thưởng dành cho khu vực
châu Á với loạt bài điều tra về đường dây buôn
lậu động vật hoang dã xuyên biên giới lớn nhất
tại Việt Nam từ trước tới nay. Hoàng Quốc Dũng
là nhà báo đầu tiên của Việt Nam được nhận
giải thưởng của IUCN-Reuters kể từ khi giải thưởng
này được chính thức thành lập năm 1998.
Giải
thưởng Truyền thông môi trường toàn cầu đã được
trao cho phóng viên Nô-ê-mi Méc-xi-ê của Ca-na-đa.
(Theo
TTXVN)
|
Ngày
Thế giới Giảm nhẹ Thiên
tai
(ThienNhien.Net, 8/10/2008)
Các bệnh viện, các
cơ sở chăm sóc sức khoẻ và dịch
vụ y tế là những cơ sở hạ tầng
thiết yếu trong đời sống cộng đồng.
(Ảnh: Unisdr.org)
|
|
ThienNhien.Net – Hôm nay, 08/10/2008, Cơ
quan Chiến lược Quốc tế về Giảm nhẹ Thiên tai Liên
Hiệp Quốc (UNISDR), Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) và
chính phủ các quốc gia sẽ ngồi lại với nhau để
họp bàn các vấn đề về giảm nhẹ thiên tai. Đây
cũng chính là Ngày Quốc tế Giảm nhẹ Thiên tai năm
nay.
Mục
đích của Ngày Quốc tế Giảm nhẹ Thiên tai là tăng cường
thông tin về vấn đề giảm nhẹ những rủi ro do thiên
tai và khuyến khích mọi công dân, chính phủ tham gia vào
việc tạo ra nhiều hơn nữa các quốc gia và cộng đồng
có khả năng đàn hồi tốt trước những biến động
thiên tai.
Ngày Quốc tế Giảm nhẹ Thiên tai năm nay rơi vào dịp
kỷ niệm 3 năm sau trận động đất kinh hoàng ở Nam
Á năm 2005. Trong năm nay thế giới cũng đã phải hứng
chịu nhiều trận thiên tai như bão Nargis ở Myanmar, động
đất ở Tứ Xuyên, Trung Quốc, lũ lụt lịch sử ở
Mỹ và Ấn Độ và hạn hán khốc liệt ở Châu Phi. Điều
đó cho thấy, cộng đồng thế giới cần phải hành động
ngay lập tức để bảo vệ cuộc sống, sinh kế, và
sự phát triển của loài người trên Trái Đất.
Chủ đề của Ngày Quốc tế Giảm nhẹ Thiên tai năm
nay là Bệnh viện an toàn trước thiên tai:
Giảm nhẹ rủi ro, Bảo vệ các cơ sơ Y tế, Bảo vệ
sự sống. Các bệnh viện, các cơ sở chăm sóc
sức khoẻ và dịch vụ y tế là những cơ sở hạ
tầng thiết yếu trong đời sống cộng đồng, đặc
biệt trong những thời kỳ bị ảnh hưởng bởi thiên
tai. Các bệnh viện và các cơ sở y tế đóng vai trò
chủ đạo và trực tiếp trong việc cứu người. Đó cũng
là biểu tượng và điều kiện tiên quyết thể hiện
sự phát triển của một nền kinh tế - xã hội.
Mục tiêu của Chiến dịch Bệnh viện an toàn
trước thiên tai gồm bảo vệ tính mạng
bệnh nhân và các nhân viên y tế thông qua việc tăng cường
khả năng đàn hồi và chống chịu của các công trình
bệnh viện, trạm xá, các cơ sở chăm sóc y tế; đảm
bảo cho các cơ sở chăm sóc sức khoẻ và dịch vụ y
tế hoạt động hiệu quả trong thời gian thiên tai -
thời gian cần các các dịch vụ y tế lớn nhất; cải
thiện năng lực khắc phục và giảm nhẹ rủi ro cho các
nhân viên y tế, các bệnh viện và các nhà quản lý.
Trong giai đoạn 2008 – 2009, UNISDR và WHO với sự hỗ
trợ của Ngân hàng Thế giới sẽ phối hợp với các
Chính phủ, các Tổ chức khu vực và quốc tế, các
tổ chức phi chính phủ và các cá nhân trên toàn thế
giới để tăng cường hiểu biết về việc bảo vệ
an toàn các cơ sở y tế và đảm bảo chúng vẫn có
thể đảm bảo chức năng hoạt động trong điều
kiện thiên tai.
Chiến dịch này kéo dài trong 2 năm từ tháng 01/2008 đến
tháng 12/2009.
Gia Nguyên
| Đã
giải được "cơn khát" trên vùng cao nguyên
đá
(MONRE NET, 07/10/2008)
|
|
| ">
TSKH
Vũ Cao Minh - Viện Địa chất đã đem tin vui đến
cho bà con vùng cao nguyên đá Hà Giang, khi đề tài
"Điều tra nghiên cứu các nguồn nước cac-xtơ
khu vực Nà Phạ (xã Mậu Duệ - huyện Yên Minh, Hà
Giang), lựa chọn, thiết kế mô hình khai thác"
của ông đã giải quyết được "cơn khát"
trên vùng cao nguyên đá này. Công nghệ không chỉ
giải quyết nhu cầu nước sinh hoạt của người dân
mà còn góp phần hạn chế nguy cơ về lụt lội,
hạn hán, xói mòn, cháy rừng...
TS.
Vũ Cao Minh cho biết:
-
Tại sao không "giam" nguồn nước suối để
dùng dần mà cứ phải chịu cảnh thiếu nước
mỗi mùa khô đến?" - câu hỏi đơn giản này
đã dẫn đến ý tưởng thực hiện đề tài của tôi.
Chọn khu vực Nà Phạ làm nơi khảo sát nghiên cứu
vì đặc điểm thổ nhưỡng, địa chất ở đây khá
điển hình cho cao nguyên đá Hà Giang với những dãy
núi trọc, trơ đá, hệ động thực vật nguyên sinh
gần như bị hủy diệt, mùa khô không có nước
sử dụng. Mùa mưa nước chảy mạnh gây xói mòn, lũ
quét...
Việc
ông lựa chọn Nà Phạ để thực hiện đề tài
hẳn còn bởi khu vực này có một nguồn nước
ngầm khá dồi dào chưa được phát hiện?
-
Nguồn nước Nà Phạ có các điểm xuất lộ nước,
khởi phát từ độ cao 1.150 m đến 1.200 m chảy về
và hợp lưu tại bản Nà Phạ, dưới độ cao 900 m
thành suối Nà Phạ. Suối đổ vào hang cac-xtơ
chảy ngầm trong núi khoảng 1 km và thoát ra ở sườn
thấp, rồi đổ vào sông Nhiệm. Nguồn nước thường
xuyên có lưu lượng 2m3/s. Lưu vực suối Nà Phạ trước
khi chảy vào hang rộng gần 1,2 km2, mặt đệm thấm
nước là đất đá ít thấm nước, lưu lượng nước
thay đổi theo mùa. Tổng lượng nước ước tính
khoảng 1 triệu m3/năm, chất lượng nước có thành
phần hóa lý bảo đảm cho nhu cầu sinh hoạt.
Các
hàm lượng nitrat, nitrit, amoniac, nguyên tố vi lượng
đều rất nhỏ so với tiêu chuẩn cho phép... Từ
những dữ kiện trên có thể đi đến kết luận:
Với trữ lượng nước gần 1 triệu m3/năm, việc xây
dựng hồ đập chứa nước ngay tại nguồn, có
thể khai thác hết công suất nước, cung cấp nước
sinh hoạt cho khoảng 2 đến 3 vạn người ở mức bình
quân 150 lít nước/người/ngày...
Theo
ông, khó khăn lớn nhất khi bắt tay vào thực hiện
đề tài này là gì ?
-
Những công trình này thi công với chi phí rất lớn,
yêu cầu kỹ thuật phức tạp, trình độ và thiết
bị đòi hỏi ở mức cao và phần lớn những hồ
chứa ấy lại nằm ở vị trí thấp nhất của
một tổ hợp nhiều quả núi nên gần như không
hỗ trợ cho việc chống hạn, chống cháy rừng và
tưới tiêu trên đồi cao. Đối với công nghệ hồ
treo, cách làm mới là xây nhiều hồ nhỏ trên núi,
đơn giản và tiết kiệm. Phương pháp là chọn
những vị trí thuận lợi, những chỗ thắt của các
con suối để xây hồ.
Theo
ông, thế mạnh của công nghệ hồ treo đã được
tỉnh Hà Giang khai thác, đó là hồ treo Xà Phìn, Tà
Lủng và tới đây là khu vực Nà Phạ?
-
Đúng. Thấy rõ những thế mạnh của công nghệ
hồ treo, tỉnh Hà Giang đã triển khai thăm dò và xây
dựng thử nghiệm "hồ treo" Xà Phìn, tại
bản Xà Phìn B, xã Xà Phìn huyện Đồng Văn, với
dung tích khoảng 3.000 m3, bằng các giải pháp kỹ
thuật đáy và thành hồ được gia cố, bảo đảm
không bị đục hoặc thẩm thấu. Hồ được xây
dựng ngay cạnh đường đi Đồng Văn, có hình trái
tim được thiết kế rất thẩm mỹ và hiệu quả.
Việc thử nghiệm hồ Xà Phìn thành công đã tạo
động lực cho các nhà khoa học tiếp tục đề
xuất xây dựng công trình hồ treo Tả Lủng tại xã
Tả Lủng, huyện Mèo Vạc. Hồ có dung tích 30 nghìn
mét khối. Để tạo mặt bằng của đáy hồ,
những người xây dựng đã phá, nổ hơn 1.000 m3 đá
vôi, hàng chục giếng, hang ngầm có đường kính
từ 0,5 đến 1 m, sâu từ 5 đến 10 m được san
lấp và gia cố bằng vật liệu chống thấm.
Theo
tính toán của các chuyên gia Viện Địa chất học:
Nếu tận dụng tất cả các điều kiện tự nhiên,
đặc điểm thành phần vật chất của các địa
tầng, các tầng cấu trúc địa chất, địa hình,
thủy văn, địa chất công trình, bằng công nghệ
"hồ treo" có thể bảo đảm cung cấp đủ
nước cho người dân sống trên các vùng thiếu nước.
Còn
đề tài điều tra nghiên cứu các nguồn nước
cac-xtơ khu vực Nà Phạ thì sao, thưa ông?
-
Nếu được nhân rộng, công nghệ này không chỉ
giải quyết nhu cầu nước sinh hoạt của người dân
mà còn góp phần hạn chế nguy cơ về lụt lội,
hạn hán, xói mòn, cháy rừng.
Xin
cảm ơn ông.
PV
thực hiện
|
Khởi
động hành trình xanh và sạch 2008
(Hà Nội Mới, 07/10/2008)
|
|
(HNM)
- Từ 6-10, Công ty TNHH Lotte Việt Nam, có trụ sở chính
tại Nhật Bản, chính thức khởi động chương trình
Hành trình xanh và sạch 2008 tại Hà Nội và kéo dài
đến ngày 9-11 tại một số trường học ở 4 thành
phố lớn là Hải Phòng, Đà Nẵng, Hồ Chí Minh và
Cần Thơ.
Chương
trình, được thiết kế như một sân chơi mới dành
cho tuổi học trò, hướng các em thêm ý thức, học
tập để bảo vệ môi trường thông qua các hoạt
động tư vấn, thuyết trình trò chơi về bảo vệ
môi trường...
Nằm
trong hoạt động này, chương trình X-đạp xe từ
thiện sẽ lần đầu tiên được tổ chức, dự
kiến có khoảng hơn 1.000 học sinh tại mỗi thành
phố tham gia. Nhân dịp này, Lotte Việt Nam sẽ tặng
20 xe đạp trị giá 20 triệu đồng cho 20 trẻ em nghèo
hiếu học ở mỗi thành phố.
Thanh
Hải
|
Anh
hùng môi trường 2008
Trong danh sách
này có giáo sư Võ Quý của Việt Nam
(SGTT,
2/10/2008)
Tạp
chí Time trong số phát hành tuần đầu tiên của tháng 10
công bố danh sách bình chọn 35 “Anh hùng môi trường năm
2008”
Những
anh hùng này hoạt động trong bốn nhóm: các nhà lãnh đạo,
các nhà hoạt động xã hội, các doanh nhân, và các nhà
khoa học (hay các nhà phát minh).
Những
người yêu sự trong lành
Trong
nhóm các nhà lãnh đạo có cái tên nổi tiếng Arnold
Schwarzenegger, người từng là ngôi sao của Hollywood và
hiện là thống đốc bang California, Mỹ. Trong khi tổng
thống Bush vẫn né tránh những vấn đề môi trường, ông
Schwarzenegger đã đại diện bang California chủ động ký
kết các thoả thuận với Canada, Mexico và Liên hiệp
quốc thúc đẩy sử dụng công nghệ sạch và giảm khí
nhà kính. Ông đã biến bang California trở thành bang đi
đầu nước Mỹ trong việc phát triển các mô hình công
nghiệp thân thiện môi trường.
“Nếu
vì lý do nào đó mà các vị không sẵn lòng dẫn đầu
thì hãy để đó cho chúng tôi. Hãy tránh đường đi!”.
Câu nói của Kenvin Conrad tại hội nghị thượng đỉnh
về khí hậu tại Bali năm 2007 đã tác động mạnh
khiến phái đoàn Mỹ phải phê chuẩn kế hoạch hành động
Bali. Nhưng thắng lợi lớn nhất của người hùng 40
tuổi sống ở Papua New Guinea này là huy động được
nguồn ngân sách lên đến hàng tỉ USD từ 40 quốc gia
cho tổ chức Liên minh các quốc gia có rừng mưa (CfRN) mà
ông đang điều hành để phục vụ việc bảo vệ rừng.
Một
vị tu hành như nhà sư Balbir Singh Seechewal của Ấn Độ
cũng có thể trở thành anh hùng. Năm 2000, nhà sư
Seechewal bắt đầu kêu gọi phật tử cùng ông làm sạch
dòng sông Kali Bein. Công việc của sư Seechewal và các
phật tử đã thu hút được sự đóng góp sức lực và
tài chính từ nhiều nguồn. Từ chỗ là một con sông ô
nhiễm nhất Ấn Độ, Kali Bein trở thành con sông đẹp và
sạch nhất, còn người dân sống trong khu vực có sông này
chảy qua là những người có ý thức bảo vệ môi trường
nhất. Sư Seechewal đang tiếp tục kêu gọi người dân
Ấn Độ làm sạch những con sông khác trên toàn quốc.
Những
sáng kiến xanh
Doanh
nhân trở thành anh hùng môi trường năm nay là Jean-François
và Jean-Charles Decaux. Mô hình xe đạp cho thuê Vélib của
họ được triển khai từ năm 2007 ở Paris đã nhân
rộng ở 49 thành phố của Pháp. Không chỉ thành công
về doanh thu, dịch vụ này đã góp phần thúc đẩy phong
trào đi xe đạp, giảm sử dụng xe hơi, và trở thành
một mô hình hiệu quả được nhiều nước châu Âu, châu
Á và Mỹ phải học tập.
Bất
ngờ nhất là một doanh nghiệp sản xuất chất tẩy
rửa cũng có thể trở thành anh hùng. Đó là Ecover của
doanh nhân người Bỉ Mick Bremans. Sản phẩm của Ecover,
từ bột giặt đến nước tẩy, là không chứa phosphate
hay chlorine mà chứa chất tẩy chiết xuất từ cây cỏ và
khoáng chất đã đánh bại nhiều nhãn hiệu nổi tiếng.
Doanh nghiệp này cũng thành công trong việc thiết lập
hệ thống thu gom tái sử dụng bao bì nhựa từ khách hàng.
Nhà máy của Ecover hiện có hệ thống xử lý nước
thải hiệu quả, mái của nhà máy phủ cỏ giúp cách
nhiệt và tiết kiệm điện làm mát hay sưởi ấm…
Lợi nhuận 15 triệu USD mà Bremans thu được năm ngoái là
nhờ tiết kiệm điện, chi phí vận chuyển và chi phí
quảng cáo (do vận dụng phương thức tiếp thị truyền
miệng!).
Ở
Đức, nhà khoa học Joachim Luther vào những năm 1970 đã
từ bỏ những nghiên cứu hạt nhân chỉ vì ray rứt
với khẩu hiệu chống hạt nhân của sinh viên. Ông
chuyển sang nghiên cứu năng lượng mặt trời và trở thành
anh hùng môi trường nhờ những nỗ lực thúc đẩy
việc khai thác năng lượng thay thế. Dưới sự lãnh đạo
của giáo sư Luther, viện nghiên cứu hệ thống năng lượng
mặt trời Fraunhofer (ISE) đã phát triển được các công
nghệ pin mặt trời siêu mỏng và có giá thành rẻ, hay
những hệ thống máy lạnh sử dụng năng lượng mặt
trời, và những cấu trúc pin mặt trời dùng cho xe hơi.
Hùng
Khương (Time)
|
Có
một anh hùng môi trường người Việt
Đó
là giáo sư Võ Quý. Nhà động vật học 78 tuổi
này đã cống hiến hàng chục năm làm việc để
phục hồi hai triệu hecta rừng bị thuốc diệt
cỏ và bom đạn của Mỹ tàn phá trong thời
chiến tranh. Sau khi chiến tranh kết thúc, ông đã
giúp phát triển hệ thống công viên và khu bảo
tồn quốc gia, và đến nay trên cả nước đã có
126 khu bảo tồn. Không chỉ có công trong việc
phát hiện loài chim trĩ mới ở vùng Kẻ Gỗ,
huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh, giáo sư Võ Quý còn
là người có công lớn trong việc bảo tồn
nhiều loài chim quý hiếm của Việt Nam.
Năm
2003, giáo sư Quý được trao giải thưởng Hành
tinh xanh, một giải thưởng quốc tế tương
đương giải Nobel về môi trường do tổ chức
Ashahi Glass trao tặng. Giải thưởng trị giá 50
triệu yen Nhật (khoảng 6 tỉ đồng Việt Nam) đã
được nhà khoa học trích dần hàng năm để góp
phần cùng trung tâm Nghiên cứu tài nguyên và môi
trường thuộc đại học Quốc gia Hà Nội mở các
lớp bổ túc kiến thức về môi trường cho các
cán bộ đang làm công tác này.
Dù
đã nghỉ hưu từ nhiều năm qua, giáo sư Võ Quý
vẫn tham gia tích cực các dự án tái trồng
rừng và bảo tồn. Ông vẫn tham gia việc phục
hồi những khu vực bị tàn phá bởi bom napalm và
chất độc màu da cam. “Tôi cố gắng nói cho
thế hệ trẻ biết rằng chúng ta cần phải
bảo tồn thiên nhiên. Nhưng những người trẻ
tuổi ngày nay thích kiếm tiền hơn là quan tâm
đến rừng”, đó là điều giáo sư Võ Quý
vẫn trăn trở.
|
TUẦN
LỄ NƯỚC QUỐC TẾ VÀ GIẢI THƯỞNG NƯỚC STOCKHOLM DÀNH
CHO THANH THIẾU NIÊN 17/8 – 23/8/2008:
08
CẢM NHẬN TỪ STOCKHOLM 08
Cảm
nhận 1: Thân thiện – Hoành tráng – Đa dạng

Biểu: Số lượng
Hội thảo, seminar và các hoạt động tại Tuần lễ nước
Quốc tế
|
|
Sáng
|
Trưa
|
Chiều
|
Ghi
chú
|
|
Ngày 17/8
|
3
|
2
|
6
|
Tối: 4 hoạt
động
|
|
Ngày 18/8
|
Khai
mạc
|
4
|
4
|
Tối chiêu đãi
|
|
Ngày 19/8
|
5
|
4
|
6
|
Tối: 3 hoạt
động
|
|
Ngày 20/8
|
6
|
4
|
5
|
Tối: 3 hoạt
động
|
|
Ngày 21/8
|
8
|
4
|
7
|
Tối: 2 hoạt
động
|
|
Ngày 22/8
|
Bế
mạc
|
|
|
|
|
17/8-22/8
|
8
hội thảo “treo” (Poster)
|
|
Cộng:
22 + 18 + 28 + 8 = 76
|
Cảm
nhận 2: Cuộc thi khó khăn 1 chọi 31
Năm 2008, có 31 quốc
gia cử 60 đại diện đến cuộc thi Giải thưởng nước
quốc tế Stockholm. Mỗi quốc gia được khoảng 4 m2 trưng
bày theo hình quyển sách mở và một bàn tròn nhỏ đặt
hiện vật. Toàn bộ khu trưng bày chiếm một phần diện
tích khiêm tốn trong diện tích Hội chợ triển lãm
quốc tế về nước với khoảng 100 gian trưng bày, chủ
yếu là của các viện nghiên cứu về nước của Thụy
Điển và các tổ chức quốc tế liên quan.
Các nước đem đến
đây rất nhiều kết quả nghiên cứu khác nhau. Điều đáng
nói ở đây là họ trình bày các kết quả đó như thế
nào? Có thể chia thành 3 phong cách trình bày. Trước
hết là phong cách muốn “tôn vinh” các đặc điểm
của đất nước mình, thể hiện từ màu sắc, các hình
ảnh vật liệu trang trí đến các sản phẩm. Người
“giàu” cũng như “nghèo” đều muốn thể hiện phong
cách chiếm số đông này. Tiếp đến là phong cách
“khoe” trình độ khoa học công nghệ của mình (?).
Lời lẽ, chữ nghĩa, công thức, sơ đồ, … chi chít. Đấy
là gian trình bày của Mỹ, Ấn Độ, Phần Lan, … Việt
Nam ta và một số nước (Uckraina, Italia, Ghana, …) thuộc
phong cách “trực tiếp”, trình bày thẳng vào các kết
quả nghiên cứu. Riêng Việt Nam có ý nói về lịch sử
5 cuộc thi nước đã tham gia, không thấy nước nào đề
cập đến khía cạnh này.
|
|
|
Em
Đinh Vũ Trần An nhận Giải nhất Cuộc thi Quốc gia
về sử dụng và bảo vệ nguồn nước lần thứ 5
(5/2008)
|
Đại
diện Việt Nam, em Đinh Vũ Trần An, đợt này trình bày
khá lưu loát công trình của mình. Ban giám khảo quốc
tế chia làm 3 nhóm, phỏng vấn độc lập từng bước.
Như vậy mỗi nước phải trình bày và trả lời 3 lần.
Mỗi lần em An phải trả lời khoảng 10 câu hỏi, đôi
khi chú bác đứng ngoài cũng phải hỗ trợ. Ấn tượng
chung là tốt, tương đồng với trường hợp các nước
khác. 30 câu hỏi của các giám khảo tập trung vào các
nội dung sau:
· Đề
tài này bắt nguồn từ đâu?
· Thực
hiện đề tài này mất bao nhiêu thời gian?
· Có
ai làm giúp các mô hình trình diễn này không?
· Nguyên
lý hoạt động của mô hình như thế nào?
· Than
hoạt tính lấy từ đâu ra?
· Lưu
lượng và dung tích lọc nước là bao nhiêu?
· Khả
năng ứng dụng của thiết bị này?
· Liệu
thiết bị có giúp xử lý được tình trạng ô nhiễm các
dòng sông như hình vẽ trưng bày không?
· Khi
có điều kiện em có tiếp tục nghiên cứu công trình này
không?
Dễ
dàng nhận thấy 3 câu đầu liên quan đến cách tiếp
cận vấn đề, 3 câu cuối cùng liên quan đến thì tương
lai, còn 3 câu giữa tập trung vào thực chất sáng tạo
của thí sinh. Cách hỏi của các giám khảo rất đơn
giản, nhẹ nhàng, cụ thể; thái độ chú ý câu trả
lời của họ làm cho thí sinh và những người đứng ngoài
trân trọng, cảm động. Sau đó là những lời cảm ơn,
chúc mừng và cả khen ngợi nữa.
Người viết bài này
đã 5 lần làm Chủ tịch Ban giám khảo quốc gia, đã cùng
các thành viên của Ban tiếp xúc với cả trăm thí sinh
trong nước, thực sự cũng rút ra nhiều bài học sâu
sắc khi được chứng kiến các buổi làm việc của Ban
giám khảo quốc tế. Tuy nhiên, điều tạm an tâm là
phần trình bày, phần phỏng vấn, phần trưng bày của
thí sinh Việt Nam cũng như chất lượng giải quốc gia
của ta trong cuộc thi này là khá tương đồng với các nước
khác.
Mong sao chúng ta có
giải thưởng đợt này!
Cảm
nhận 3: Hỡi ôi, lại lỡ hẹn rồi
|
|
|
Joyce
Chai
nhận
giải
thưởng
từ
tay
Công
chúa
Victoria.
Ảnh: PanNature. |
Trong
khuôn khổ chương trình Tuần lễ Nước Thế giới tại
thủ đô Stockholm của Thụy Điển, tối 19/8/2008, lễ
trao giải thưởng nước dành cho đối tượng thanh
thiếu niên đã được tổ chức trọng thể. Em Joyce Chai,
học sinh trường trung học Palos Verdes Peninsula ở
California (Mỹ) đã nhận giải thưởng năm nay gồm học
bổng trị giá 5.000 đô la và bức phù điêu pha lê do Công
chúa Victoria của Vương quốc Thụy Điển trao.
Joyce
Chai đoạt giải với dự án “Mô hình hóa hiệu ứng độc
hại của hạt nano bạc trong các điều kiện môi trường
khác nhau”. Đây là một phát hiện mới về một trong
những lĩnh vực khó nghiên cứu về các chất gây ô
nhiễm siêu nhỏ thường xuất hiện trong các ngành sản
xuất công nghiệp. Những chất dạng hạt này bị thải
ra môi trường, bao gồm cả nguồn nước, mà chúng ta không
thể dự đoán được hậu quả và khả năng nhiễm độc.
Nghiên cứu của Joyce bác bỏ những khẳng định cho
rằng hạt nano bạc là an toàn và ít gây hại đến môi
trường hơn các iôn bạc. Nghiên cứu bước đầu này cũng
đặt ra nhiều câu hỏi về độ an toàn trong việc sử
dụng hạt nano bạc trong các sản phẩm tiêu dùng.
Ban
đề cử giải thưởng nhận xét: “Tác động về mặt
khoa học của nghiên cứu này đặc biệt sâu sắc. Chúng
tôi mong rằng đây sẽ mở ra cánh cửa cho những nghiên
cứu toàn diện hơn do hạt nano bạc hiện vẫn đang được
sử dụng rộng rãi”.
Trong
lịch sử 12 năm của Giải thưởng này, các em học sinh
từ Mỹ đã 4 lần (gồm cả 2008) giành giải thưởng
danh giá được ví như "tiểu Nobel" này.
Dự
án “Phục hồi hồ chứa nước thông qua giai đoạn
tiềm sinh của sinh vật thủy sinh” của Alexey Shinkarev (Nga)
và “Thiết bị chưng cất nước sạch sử dụng củi
cho các khu vực dân cư nông thôn dễ bị tổn thương”
của R.D. Dasun Thakshala Siriwardana, Sandun Gayath, Sameera
Dissanayaka và A. Sujith Madushan Silva (Sri Lanka) nhận giải
khuyến khích.
Cảm
nhận 4: Nỗi ám ảnh
Những
ngày chấm thi Cuộc thi nước 2007 – 2008 rất náo nhiệt
không chỉ có các thí sinh lo lắng, hồi hộp, mà cả
những nhà tổ chức của các nước và các thành viên
Ban Giám khảo quốc tế cũng vậy. Các thí sinh thì đương
nhiên rồi. Các em tranh thủ lẩm nhẩm đọc lại bài đã
chuẩn bị sẵn của mình, vừa nhìn vào hiện vật và các
hình ảnh, hình vẽ treo trên poster, vừa quan sát xem Ban
Giám khảo sắp xếp chưa. Những nhà tổ chức của các
nước còn vất vả hơn: họ phân nhau nghe ngóng các câu
hỏi của 3 nhóm giám khảo đang làm việc, hội ý với
nhau, lao về chỗ thí sinh của mình, xắp đặt lại các
mẫu vật, thông báo cho thí sinh chuẩn bị thêm các câu
trả lời. Vừa nghe được, vỗ về, động viên các thí
sinh. Các vị giám khảo cũng tất tưởi, cố nghe, cố
hiểu những câu trả lời của các em đồng thời không
quên ngăn chặn sự sốt sắng quá mức của nhiều nhà
tổ chức quốc gia. Có xem họ hội ý sau mỗi đợt
phỏng vấn mới thấy việc chấm giải thực sự “vất
vả”. Cả nhóm thảo luận kín, thỉnh thoảng lại chỉ
trỏ, lại chạy tới nơi trưng bày của nước này, nước
khác.
Hồi
hộp, căng thẳng đến phút chót. Các thí sinh tập đứng
bắt tay Công Chúa Thụy Điển đến thăm phần trưng bày
của mình. Rồi tập đi theo anh hướng dẫn vào hội trường,
tập vẫy tay chào các đại biểu, tập cười, và đặc
biệt, tập cả cách lên nhận giải thưởng khi được xướng
tên trên bục... Ai đây, ai sẽ là người được tôn
vinh đây. Phải tới 14h30 ngày 19/8/2008 theo giờ Thụy Điển
mới được biết. Còn quá sớm để phóng đoán. Các Ban
Tổ chức quốc gia cũng chẳng bàn tán gì về chủ đề
này. Có ai muốn hiểu bài thi của nước khác đâu. Họ
chỉ chụp ảnh phần trưng bày của các nước, chụp xa
rồi chụp gần thu thập các tờ rơi hoặc tư liệu gì
nếu có của các nước. Về nhà nghiên cứu sau. Trước
hết hăng học cách trình bày, cách làm mẫu vật, làm
tờ rơi. Còn nội dung sau này sẽ bàn, sẽ hướng dẫn.
Các
cháu thí sinh chắc học được nhiều. Nhưng những người
lớn cùng đi cùng thu thập được không ít kinh nghiệm.
Cuộc thi tới chắc chắn sẽ tốt hơn, nhưng không biết
có nhà tài trợ đủ tầm nào không đây. Có khi đấy
lại là điều lo lắng, là nỗi ám ảnh lớn nhất đối
với những người tổ chức cuộc thi của các nước?
Cảm
nhận 5. Thấy gì qua Tuần lễ nước
3000
người, phần lớn là các nhà khoa học thuộc trên 50
quốc gia đã tụ tập về Trung tâm Hội chợ - Triển lãm
ở Stockholm Thụy Điển để tham gia tuần lễ nước
quốc tế, tổ chức từ 17 đến 23 tháng 8 năm 2008.
Trung
tâm Hội chợ - Triển lãm nằm cách xa Trung tâm thành
phố khoảng 20 phút xe lửa. Hầu như mọi người đều
đến đây bằng xe lửa. Thuận tiện, sạch sẽ, lịch
sự và rẻ nữa. Khách quốc tế đến Thụy Điển cũng
làm như người bản xứ: trong thành phố đi bộ là chính.
Nếu ai không quen, gọi taxi và cho biết địa chỉ cần
đến, người lái taxi xuống xe và hướng dẫn khách cách
đi bộ đến đó, không quên câu, gần lắm, chỉ khoảng
15 phút thôi, đừng lên xe rất đắt.
Vào
Trung tâm, khách xếp hàng làm thủ tục đăng ký, nhận
cặp tài liệu. Nơi đây rộng rãi, mọi người thỏa thích
chuyện trò. Rất nhiều người đã quen biết nhau từ trước.
Những ai hút thuốc làm ơn ra ngoài sân, vừa xem vừa
nghe nhạc nước, vừa hút thuốc, thưởng ngoạn thiên
nhiên trong lành. Những người đã làm xong thủ tục
trong sảnh thì đi xem Triển lãm Nguồn nước vì Cuộc
sống và sức khỏe con người. Có khoảng 100 gian trưng bày,
đơn giản về hình thức, nhưng phong phú về nội dung và
rất hiện đại. Triển lãm diễn ra suốt Tuần lễ Nước,
rất hấp dẫn, gian nào cũng có nhiều người xem, trao đổi,
nghi chép, chụp ảnh. Một góc nhỏ giành cho các thí sinh
đại diện cho học sinh phổ thông các nước tham dự
Cuộc thi Nước quốc tế. Năm nay có 60 học sinh của 31
nước tham gia thi quốc tế. Các em bắt đầu trình bày
“gian” của mình trước sự chứng kiến của các nhà
khoa học về nước.
Sau
bữa ăn trưa đơn giản, vui vẻ, mọi người vào hội trường
lớn để dự Lễ khai mạc Tuần lễ nước quốc tế.
Hội trường chứa 3000 người đều kín chỗ. Phía sân
khấu chính có 2 màn hình lớn. Không pano khẩu hiệu, không
tít đề, không cơ quan bảo trợ, tài trợ, không có bàn
chủ tọa. Đèn từ từ tắt, mọi người theo đó ổn định
chỗ ngồi. Phía sân khấu hiện rõ đoàn tốp ca, 9 nam đứng
sau, 8 nữ đứng trước, áo váy dài mầu đỏ. Một cô
nữa được đèn đặc chiếu, tấu lên tiếng vĩ cầm điêu
luyện, như kéo tay người nhạc trưởng lên, và bài ca
cuốn hút người nghe vang lên. Chắc rất ít người
hiểu lời bài hát tiếng Thụy Điển, nhưng ai cũng
thấy hay, thấy ấm áp, quen thuộc, như họ đang hát bài
hát dân ca của mình. Tiết mục qua nhanh, những người
biểu diễn đã cúi chào 3-4 lần mà tiếng vỗ tay vẫn
chưa dứt. Rồi ông Trưởng ban tổ chức, chủ tịch
Hội Nước quốc tế khai mạc. Không quá 5 phút. Rồi Bà
Bộ trưởng Bộ Hợp tác và Phát triển Thụy Điển chào
mừng. Giọng hay lắm, thảo nào đất nước này đã
sản sinh ABBA. Rồi Hoàng Tử Thụy Điển, người vừa
dự Olympic Bắc Kinh về phát biểu. Cũng nhanh lắm, Nghe
đâu Hoàng tử trước đây cũng tham dự thi môn gì đó
ở Olympic. Rồi Tổng thống Madagasca, thay mặt khách mời
cảm ơn nước chủ nhà. Tất cả diễn ra trang trọng,
đơn giản và rất đẳng cấp.
Buổi
tối, Thị trưởng Stockholm mời cơm chiêu đãi toàn bộ
3000 đại biểu dự Tuần lễ Nước quốc tế. Khách vào
sân đại lễ, nơi diễn ra tiệc chiêu đãi nhân các kỳ
trao Giải thưởng Nobel hàng năm. Ai cũng thấy vinh dự như
mình cũng được Giải thưởng uy tín nhất thế giới này.
Rượu vang được đưa ra. Quá đông khách, mời mọi người
lên tầng trên, đi theo cầu thang mà khi Hoàng Hậu đi,
chiếc váy của bà phải trải dài hết cỡ để mọi người
cùng được chiêm ngưỡng những họa tiết thêu thùa có
một không hai. Tàn ly rượu đầu mới thấy Thị trưởng
trong trang phục truyền thống bước ra. “Xin chào các
bạn. Cảm ơn các bạn đã tới đây. Bữa tiệc này là
của các bạn, những người tham dự Tuần lễ Nước
quốc tế năm nay. Xin mời”.
Đấy
là diễn văn của ông Thị trưởng. Chỉ có thế thôi. Và
mọi người có trọn vẹn 3 tiếng đồng hồ để trò
truyện, ăn uống, chụp ảnh,....
Có
gần 50 cuộc hội thảo được tổ chức. Tên gọi của
các cuộc hội thảo đó đủ nói lên các vấn đề mà
quốc tế đang quan tâm về nước. Ban Tổ chức chỉ xác
định các chủ đề hội thảo, lựa chọn người chủ
trì (từ khắp các nước) và cử thư ký hỗ trợ. Mọi
chuyện do người chủ trì và Thư ký chuẩn bị theo một
kế hoạch, quy chế chung. Đến khi tiến hành hội thảo
cũng vậy. Nhưng vẫn không đủ chỗ, đủ thời gian để
tiến hành tất cả các vấn đề cần quan tâm. Ban Tổ
chức phải bổ sung diện tích để tổ chức các cuộc
Hội thảo bằng poster, ta gọi là “treo”. Có cả thảy
9 hội thảo “treo”.
Đại
biểu phần lớn có máy tính mang theo. Đủ loại lớn
nhỏ. Vậy mà, Góc công nghệ cao gồm gần 20 máy tính lúc
nào cũng đông người, muốn sử dụng phải xếp hàng
chờ. Có lẽ chỉ khoảng 2/3 đại biểu ngồi trong phòng
họp, phần còn lại thảo luận bên ngoài, hoặc xem
triển lãm, hoặc gõ máy liên tục. Ai cũng bận rộn.
Nhà
vua Thụy Điển sẽ trao giải thưởng Nước cho giáo sư
người Anh, tác giả “nước ảo”. Công chúa Thụy Điển
sẽ trao giải thưởng Nước cho lứa tuổi học sinh, đại
diện của Mỹ. cho đến nay đã có 12 giải được trao,
bắt đầu từ năm 1997. Mỹ được 4 lần, Nam Phi 2 lần,
Đức, Tây Ban Nha, Thụy Điển, Nhật Bản, Trung Quốc
mỗi nước một lần. Mãi năm 2007 Mêhicô được 1 lần.
Hai năm gần đây, mỗi năm có thêm 1-2 giải khuyến khích.
Mọi
người vào chung kết là đều chiến thắng. Đương nhiên
ai cũng muốn nước mình được dù là một lần. Năm nay
Singapore tham dự lần đầu, bạn có khá nhiều ý kiến.
Việt Nam và Nga đều liên tục tham gia 5 lần liền, năm
nay Nga được giải khuyến khích. Chắc rằng Ban tổ
chức Giải cũng rút kinh nghiệm qua từng năm, làm sao cho
Giải được ngày càng nhiều nước phấn khởi tham gia.
Thực tế, các thí sinh đều khá xuất sắc, ấn tượng
nhất đối với Ban Giám khảo có lẽ là phần trình bày
và trả lời của thí sinh. Đáng suy ngẫm về điều này.
Dù
sao, trong ánh đèn rực rỡ đêm trao giải, công chúa
Thụy Điển với khuôn mặt thông minh, vui vẻ bắt tay và
trao tượng trưng Chứng chỉ cho từng thí sinh. Giải thưởng
5.000 đô la Mỹ cùng Cúp pha lê được trao cho cô bé người
Mỹ gốc Trung Quốc, cao to, rất dễ thương. Chúng ta
lại lỡ hẹn một lần nữa.
Cảm
nhận 6: 3 Bài học nhọc nhằn
Từ
1997 khi bắt đầu tổ chức Giải thưởng nước Stockholm
cho thanh thiếu niên tới nay, đã có 12 giải được trao.
Mỗi giải trị giá 5.000 US$ và 1 Cúp pha lê tráng lệ, do
đích thân Công chúa Thụy Điển trao. Đối với người
thắng cuộc vào lứa tuổi thanh thiếu niên, đây được
ví như Giải Nôbel nhỏ - Tiểu Nôbel. Không chỉ các thí
sinh mong muốn đoạt giải, tất cả thành viên các Ban
tổ chức quốc gia, mà mỗi năm có khoảng trên dưới 30
nước, đều mong muốn như vậy. Trước hết là do thế
hệ con cháu, sau đó là cho chính công sức mà mỗi nước,
mỗi trường, mỗi thầy cô đã bỏ ra. Đã 5 lần tổ
chức, đem chuông đi đánh nước người, nhưng tiếng chuông
của ta còn yếu ớt lắm. Đầu tiên là em Chuẩn (trước
đây thuộc Hà Tây), rồi em Thu Trang (Hà Nội),... và
giờ đây là em Vũ An (Đồng Tháp), tất cả đều nỗ
lực hết mình, đều rất đáng khen ngợi, nhưng...
Câu
hỏi đặt ra, thật đơn giản, nhưng rất sắc, rất ám
ảnh: Tại sao chúng ta chưa đoạt giải? Olympic Bắc Kinh
đang diễn ra, ta chắc chỉ được một huy chương bạc,
cũng là may rồi, mặc cho một bình ngư Mỹ đoạt 8 huy
chương vàng. Ở đó cần chiều cao, sức mạnh, thể
lực, sải tay dài, đôi chân cao, cần sức bật, cần
sự dẻo dai cơ bắp, và đương nhiên cả cái đầu thông
minh và bản lĩnh phi thường. Còn ở đây, ở Stockholm,
để có được giải thưởng, chúng ta cần những gì? Và
tại sao ta chưa đoạt giải?
Bầu
không khí nơi đây thật tuyệt vời, xứng đáng là nơi
đã diễn ra Hội nghị môi trường đầu tiên của Liên
Hiệp Quốc (năm 1972), hơn hẳn bầu không khí “còn
lắm vấn đề” ở Bắc Kinh, nơi Hoàng Tử Thụy Điển
vừa kịp về để khai mạc Tuần lễ nước quốc tế
mấy hôm trước đã nói: Tôi đã có dịp ở Bắc Kinh,
luôn bị chảy máu mũi vì quá khô, luôn bị khó thở vì
không khí ô nhiễm. Họ nói đã bỏ ra trên 40 tỷ US$ để
xử lý ô nhiễm, để tiến hành Olympic xanh. Thật đáng
khen nhưng cũng đáng trách: đã để ô nhiễm xảy ra
rồi, thì có chi nhiều hơn nữa cũng vẫn bị trách, bị
chê.
Bầu
không khí trong lành của Stockholm làm cho tôi tỉnh táo,
giúp tôi suy nghĩ và rút ra vài điều đáng bàn để ta
hy vọng đoạt giải. Cứ phải thử cố gắng, vì nếu bàn
lùi thì còn nhiều chuyện lắm. Sau khi cân nhắc, tôi
đưa ra đây 3 điều, tạm gọi là bài học để trao đổi,
để thống nhất và để cùng thực hiện. Những điều
khó hơn, phức tạp hơn, ít khả thi hơn theo kinh nghiệm
5 lần tổ chức vừa qua, xin được tạm bàn vào dịp khác.
Bài học 1: Cần vận động, lôi kéo bằng được ITT
và Coca – Cola tham gia tài trợ
Bây
giờ tôi mới chú ý, ITT với thông điệp “Công nghệ
cho cuộc sống” là nhà tài trợ toàn cầu chính thức
của Giải thưởng Nước Stockholm. Còn Hãng Coca – Cola là
hãng hỗ trợ nghiên cứu và áp dụng các kết quả nghiên
cứu thu được từ cuộc thi nước Stockholm đã nhiều năm
nay. Ban Tổ chức quốc gia nào có được sự tài trợ
ổn định của ITT và Coca – Cola, hoặc của 1 trong số
đó, sẽ có nhiều khả năng tranh chấp giải.
Chẳng
hạn năm 2008 này, Mỹ có cả ITT và Coca – Cola tài trợ,
Nga và Sri Lanca có 1 trong 2 tổ chức đó. Và họ có
giải thưởng. Nhìn lại lịch sử, điều tương tự cũng
dễ nhận ra.
Ở
Việt Nam, Văn phòng Coca – Cola ở TP Hồ Chí Minh, còn đại
diện ITT ở đâu, ta sẽ tìm ra và liên hệ, thảo luận,
mời họ tham gia tài trợ bên cạnh các nhà tài trợ
truyền thống đã hỗ trợ rất đắc lực cho chúng ta
từ trước tới nay.
Bài
học 2: Đa dạng hóa chủ đề về nước
Theo
tiêu chí cuộc thi và thực tế các bài thi của 5 lần
tổ chức vừa qua, chủ đề của ta hẹp, hạn chế
nhiều sức sáng tạo của học sinh. Ban Giám khảo của
Việt Nam nhiều khi không vui do đề tài của các thí sinh
ít đổi mới, hạn hẹp, lặp đi lặp lại, rất khó phát
triển tiếp. Đòi hỏi của ta quá cao về khả năng
thực hành, vừa làm khó cho học sinh trong khi điều
kiện thực tế lại rất hạn chế, vừa làm giảm tính
sáng tạo về mặt lý thuyết có thể là thế mạnh của
học sinh ta. Chủ đề của chúng ta bị hạn chế do ngay
tên gọi cuộc thi quốc gia của ta (Cải thiện việc sử
dụng và bảo vệ nguồn nước) so với cuộc thi quốc
tế (Giải thưởng Nước Stockholm giành cho thanh thiếu niên).
Cần nghiên cứu để có điều chỉnh mạnh mẽ về vấn
đề này trong điều lệ thi và phổ biến, nhấn mạnh
cho các trường, các học sinh trong thời gian tới. Chúng
ta cần và cố gắng nuôi dưỡng đề tài từ sớm cho các
thí sinh.
Bài
học 3: Thí sinh phải tự trình bày lưu loát bài thi của
mình
Kinh
nghiệm ở các cuộc thi quốc gia cho thấy, khi chất lượng
các bài thi đã tương đồng, phần trình bày của thí
sinh (bao gồm cả trả lời các câu hỏi của giám khảo)
quyết định thứ bậc. Quan sát cho thấy, tình hình
chấm giải quốc tế ở Stockholm cũng vậy. Ban Giám
khảo chia thành 3 nhóm, nghe, hỏi, thăm dò. Thí sinh phải
trả lời tổng cộng khoảng 30 câu hỏi, nhưng nhiều thí
sinh trả lời nhiều hơn do họ nhanh chóng đáp ứng các
câu hỏi ngắn gọn, có thể là dễ. Không có chỗ cho
việc ngập ngừng, rụt rè, chờ dịch câu hỏi, dịch câu
trả lời. Thường thì việc hỏi kết thúc nhanh nếu thí
sinh rơi vào tình trạng vừa nói. Như vậy, thí sinh đại
diện quốc gia đi dự thi quốc tế (ở đây đồng nhất
với việc đoạt giải nhất quốc gia) nhất thiết phải
có trình độ tiếng Anh cần thiết nào đó, không cần
người phiên dịch. Vị trí phiên dịch nên giành cho
thầy cô hướng dẫn như một phần thưởng xứng đáng
cho đóng góp của thầy cô, và, tại đấu trường quốc
tế, việc thầy cô có mặt sẽ tác động tích cực đến
thí sinh hơn là người phiên dịch.
Tôi
hiểu những bức xúc, phiền toái sẽ phát sinh khi ta hướng
vào thí sinh có bài đạt chất lượng (có thể chưa
phải là cao nhất), n