Báo tử một loài cá heo sông cực hiếm 
Phát động cuộc thi ảnh về đề tài môi trường
Bắc Kinh đặt mục tiêu môi trường cho Olimpic Bắc Kinh 2008
Sản phẩm tiết kiệm điện
Khi những dòng sông bị "mổ bụng"
Trông người ngẫm ta
Cục Cảnh sát môi trường: Di dời thành công cơ sở sản xuất ắc quy gây ô nhiễm
Chó Phú Quốc rơi vào nguy cơ tuyệt chủng (VNExpress ngày 31/7/2007)
Trung Quốc khủng hoảng nước ngọt (Báo Thể thao Văn hoá, ngày 28/7/2007)
Chó Phú Quốc - Báu vật bên bờ tuyệt chủng (Báo An ninh Thế giới, ngày 28/7 - 1/82007)
“Người bạn” của môi trường
Thịt bò làm Trái Đất… nóng lên !
Thiếu thân thiện với môi trường
Công ty tư nhân giữ sạch môi trường cho cả chuỗi đô thị mới

Hưởng ứng Năm quốc tế Hành tinh Trái đất: "Ngôi nhà chung" cần quan tâm, cộng đồng và giới địa chất cùng chia sẻ
Cuộc "cách mạng xe đạp" tại Australia
Cảnh sát môi trường vào cuộc
Loài tinh tinh thứ ba - Sự tiến hóa và tương lai của loài người 
'Sụp đổ' - Cuốn sách 'mê hoặc, lỗi lạc và... kinh hãi' 
Tập huấn BVMT cho SV tình nguyện hè 2007
Hãy bầu chọn Vịnh Hạ Long
Quyền được thông tin
Đ
ánh giá thứ hạng Website của Hội tháng 7/2007

 

BÁO TỬ MỘT LOÀI CÁ HEO SÔNG CỰC HIẾM

Cá heo mỏ sông Dương Tử. Ảnh: BBC.

Loài cá heo nước ngọt duy nhất tồn tại ở sông Dương Tử, Trung Quốc giờ đây "rất có thể đã tuyệt chủng", một nhóm khoa học kết luận sau khi không tìm thấy dấu vết nào của chúng trong cuộc khảo sát 6 tuần qua.

Nhóm nghiên cứu cho biết loài cá heo mỏ này bị tuyệt diệt chủ yếu do sự đánh bắt vô tội vạ của con người. Đây có thể là sự tuyệt chủng đầu tiên của một loài động vật có xương sống lớn trong vòng 50 năm qua.

Sách đỏ của Tổ chức bảo tồn quốc tế hiện xếp chúng vào nhóm "cực kỳ nguy cấp".

Sam Turvey, từ Hiệp hội động vật học London, đồng tác giả của nghiên cứu, mô tả phát hiện này là một "bi kịch gây sốc".

"Cá heo mỏ sông Dương Tử là loài thú khác thường đã tách khỏi cây gia đình hơn 20 triệu năm trước", Turvey giải thích.

"Tình trạng tuyệt chủng này đại diện cho sự biến mất của cả một nhánh cây tiến hoá và nhấn mạnh rằng chúng tôi chưa làm tròn trách nhiệm của mình trong vai trò người bảo vệ hành tinh", ông nói.

Cá heo mỏ sông Dương tử (tên khoa học là Lipotes vexillifer) là thành viên duy nhất còn lại của họ Lipotidae - một họ thú cổ được xem là tách khỏi các loài thú khác, trong đó bao gồm cá voi, cá heo mỏ và cá heo, khoảng 40 đến 20 triệu năm trước. 

Con vật có màu trắng, sống trong nước ngọt với cái mỏ dài, hẹp và vây lưng thấp, quần cư thành đàn từ 3 đến 4 con.

T. An (theo BBC)(VNExpress)

 

 

  PHÁT ĐỘNG CUỘC THI ẢNH VỀ ĐỀ TÀI MÔI TRƯỜNG

Ngày 1/8/2007, Cục Bảo vệ Môi trường và Hội Nghệ sĩ nhiếp ảnh Việt Nam đã phối hợp tổ chức Lễ phát động cuộc thi ảnh về đề tài môi trường "Môi trường quanh ta - Cuộc sống quanh ta". Môi trường với Cộng đồng xin trân trọng giới thiệu với bạn đọc nội dung và thể lệ Cuộc thi.

 

   

 

SẢN PHẨM TIẾT KIỆM ĐIỆN

Ngày 28.7.2007, Bộ trưởng Bộ Công nghiệp Hoàng Trung Hải đã trao giấy chứng nhận và dán nhãn đạt tiêu chuẩn tiết kiệm năng lượng theo Thông tư 08/2006/TT-BCN cho 2 dòng sản phẩm đầu tiên ở Việt Nam là đèn huỳnh quang Maxx 802 và ballast điện từ của Công ty Điện Quang. Maxx 802 cũng là sản phẩm chính thức của chương trình Ánh sáng học đường tại TP.HCM. Sản phẩm được dán nhãn tiết kiệm năng lượng là tiêu chuẩn mới, do Bộ Công nghiệp công nhận, nhằm cổ vũ xu hướng tiêu dùng và sản xuất tiết kiệm năng lượng, giúp tiết kiệm chi phí ở Việt Nam.

Sản phẩm Điện Quang Maxx 802 có những tính năng về tiết kiệm so với sản phẩm huỳnh quang thông thường như sau:

Sản phẩm có hiệu suất phát sáng cao trên 75 lm/w, tăng hiệu suất phát sáng hơn 20% góp phần tiết kiệm hơn 20% điện năng so với đèn huỳnh quang thông thường.

Ứng dụng công nghệ huỳnh quang Tricolor phosphor và kỹ thuật tráng huỳnh quang 2 lần, giúp bóng đèn Maxx 802 sáng hơn, đạt chỉ số truyền màu cao (đạt CRI ³80 Ra) giúp chất lượng ánh sáng tốt hơn, phù hợp với thị lực mắt, đặc biệt là mắt của trẻ em.

Ứng dụng công nghệ vòng chắn điện cực giúp tăng tuổi thọ bóng đèn và lâu đen đầu với tuổi thọ trung bình đạt 15.000 giờ, tăng 20% tuổi thọ so với bóng đèn thông thường.

Sản phẩm này được bán ra thị trường với chính sách ưu đãi, khuyến khích người tiêu dùng sử dụng để góp phần vào tiết kiệm điện năng, tiết kiệm chi phí cho gia đình và xã hội. Giá bán lẻ thống nhất là 13.000 đồng (loại 0,6m) và 15.000 đồng (loại 1,2m). Đây là mức giá chỉ bằng 50% giá sản phẩm nhập khẩu có tính năng tương đương theo nhà sản xuất.

 

 

 

KHI NHỮNG DÒNG SÔNG BỊ MỔ BỤNG
(Báo Lao Động số 17, ngày 30/07/2007
)

 

Tàu khai thác vàng sa khoáng - con quái vật ở nhiều sông hồ Tây Bắc.

(LĐ) - Cuộc chiến tận thu vàng sa khoáng ở Lai Châu bắt đầu từ năm 2004. Đến nay, đỉnh điểm của nó là khi mà cả Phó Giám đốc Sở Tài nguyên - Môi trường tỉnh Lai Châu - ông Khiếu Công Khanh, cùng hầu như toàn bộ đội ngũ lãnh đạo chủ chốt của xã Chăn Nưa... bị khởi tố và đang bóc lịch trong nhà tạm giam.

Cơn lốc vàng đã và sẽ cuốn bay nhiều cán bộ vào chốn đề lao.

Đã có 5 lãnh đạo bị khởi tố
Tây Bắc đang mùa mưa. Những mùa hoa ban trắng, hoa vông gạo đỏ rực đang đếm lùi đến cái ngày hàng tỉ mét khối nước của lòng hồ thuỷ điện Sơn La dâng lên. Một phần quyến rũ đệ nhất của xứ sở sặc sỡ này sẽ vĩnh viễn chìm trong nước bạc. Và người ta tiến hành mổ bụng các dòng sông kỳ vĩ để tận thu những mỏ vàng sa khoáng khổng lồ trước khi bị thuỷ thần nuốt mất.

Con đường 100km từ thị xã Lai Châu về xã Chăn Nưa (huyện Sìn Hồ) cứ bám dọc sông Nậm Na hun hút mà đi. Nậm Na gầy guộc, đá to bằng gian nhà cứ hộc lên giữa dòng nước dữ dằn trắng xoá. Đường đi trên đỉnh núi, sông xẻ dọc thung lũng mà chồm đi. Thác nước lớn chui qua cống ngầm của đường nhựa, thả mình vắt qua sườn núi xanh rì hàng trăm mét bay như một dải tóc trắng để xuống với Nậm Na.

Sự hùng vĩ ấy, từ thuở tạo sơn đã biến Nậm Na, Nậm Tè (khúc thượng lưu của sông Đà) thành một trong những vựa vàng sa khoáng màu mỡ đệ nhất của Việt Nam. Câu chuyện về những bản làng người Thái ven sông Đà, khi bà con mổ con vịt suối ra, thấy cái diều của nó lấp lánh những mẩy vàng là có thật.

Khi sông Nậm Na sắp nhập vào sông Đà ở thị xã Mường Lay - kết thúc hành trình chém đứt lìa núi non chất ngất ở khu vực nóc nhà Đông Dương của mình - thì nó nhỏ nhẻ chảy qua xã Chăn Nưa. Với hơn 4.000 dân, chủ yếu là đồng bào Thái làm ruộng nước ở nhà sàn, nằm ở vùng thấp của huyện vùng cao Sìn Hồ, Chăn Nưa đẹp mơ màng như bất cứ bản người Thái ven sông nào mà tôi từng đến. Bất giác, ta giật mình: Nơi này, chẳng bao lâu nữa sẽ vùi chôn vĩnh viễn trong lòng hồ thuỷ điện lớn nhất Đông Nam Á, kể cũng tiếc thật.

 

Vườn tược, nhà cửa rơi xuống sông do tàu vàng tấn công.


Cũng vì lý do nước sắp dềnh lên ấy, mà xã Chăn Nưa đang giữ một kỷ lục buồn khó tin về số lượng cán bộ xã đồng loạt bị khởi tố. Vì đoạn sông Nậm Na chảy qua xã có quá nhiều mỏ vàng sa khoáng, khi các doanh nghiệp và các cá nhân đem tàu đến khai thác, cán bộ xã đã đặt ra những quy định trái pháp luật rồi nhận hối lộ tới hàng trăm triệu đồng. Có được những khoản tiền khổng lồ, ông Chủ tịch Màng Văn Tướng bắt đầu ăn chơi khét tiếng.

Trong khi xã vùng sâu vùng xa này chưa có sóng di động, ông Tướng lúc nào cũng hai tay hai điện thoại, vì ông toàn sống trác táng ở ngoài nhà nghỉ, khách sạn "trong vùng phủ sóng" của các thị xã. Tiền các chủ tàu vàng cống nộp, ban lãnh đạo xã họp lại hý hoáy đếm rồi chia chác xôm trò. Vụ việc vỡ lở khi Màng Văn Tướng cùng 5 đối tượng khác đang sát phạt nhau trên chiếu bạc tại trụ sở đội thu thuế liên xã Chăn Nưa thì bị công an tóm.
 
 

Đỗ Doãn Hoàng

 

 

 

TRÔNG NGƯỜI NGẪM TA

 

Tại cuộc Hội thảo chuyên đề "Các giải pháp và công nghệ xử lý môi trường từ Anh quốc" mới diễn ra tại TP.HCM, Giám đốc phụ trách Ban Môi trường, Bộ phận Thương mại & Đầu tư Anh quốc, ông Douglas Barnes cho biết: Ngành Công nghệ Môi trường Anh quốc có bề dày 30 năm hoạt động. Không chỉ đơn thuần làm nhiệm vụ bảo vệ môi trường mà ngành này ở nước Anh đã trở thành một ngành công nghệ hái ra tiền. Cụ thể : sản phẩm và dịch vụ ngành môi trường Anh dự kiến sẽ đạt 35 tỷ bảng Anh vào năm 2010 và 46 tỷ bảng Anh vào năm 2015. 8 tỷ bảng Anh là doanh số hàng năm do các giải pháp về môi trường đem lại. Cũng theo ông Douglas Barne, trong vòng 10 năm trở lại đây, nước Anh đã có những bước tiến đáng kể trong công tác quản lý chất thải. Vì thế, Anh là quốc gia có nhiều Công ty hàng đầu thế giới về công nghệ và dịch vụ quản lý chất thải. Tại nước Anh, các bãi rác lớn luôn bố trí các nhà máy thu lại khí gas và sử dụng khí này thay cho các nhà máy điện chạy bằng dầu rất tốn kém. Ngoài ra, bụi tro từ các nhà máy nhiệt điện cũng được sử dụng như là nguyên liệu thay thế cho than đá. Nhiều chuyên gia môi trường Anh quốc đã tỏ ý tiếc là hiện Việt Nam chưa tận dụng được các nguồn "tài sản quý" này và đã để thất thoát nhiều triệu USD mỗi năm.

TP.Hồ Chí Minh cũng đã có nhiều kinh nghiệm quản lý và xử lý rác khoảng 30 năm, nhưng cho đến thời điểm này thành phố vẫn chưa định hình cho mình một hướng đi cũng như công nghệ xử lý rác hiệu quả. TP.Hồ Chí Minh hiện có 2 bãi chôn rác lớn ở Đông Thạnh và Gò Cát. Bãi Đông Thạnh đã đóng cửa từ năm ngoái. Bãi Gò Cát sắp đóng cửa vào cuối tháng 7 này. Lượng rác thải bình quân của TP khoảng từ 4.200 tấn - 4.700 tấn/ngày sẽ được dồn về Khu liên hiệp xử lý chất thải rắn Đa Phước (huyện Bình Chánh) và bãi rác Hiệp Phước I, II (huyện Củ Chi). Tuy nhiên, nguy cơ quá tải của các bãi rác này là điều đã nhìn thấy rõ ngay từ bây giờ. Theo ông Nguyễn Trung Việt, Trưởng phòng Quản lý chất thải rắn (Sở TN&MT TP.Hồ Chí Minh), TP sẽ phấn đấu đến năm 2010 sẽ chấm dứt vấn nạn mùi hôi nước rỉ rác, giảm khối lượng chôn lấp rác dưới 20%, đồng thời tăng cường công nghệ xử lý và tái chế rác thải. Đến năm 2015, phấn đấu tỷ lệ rác được sản xuất phân compost 50%, 20% tái chế, 10% đốt rác phát điện, 10% công nghệ khác và chỉ còn 10% để chôn lấp.

Nhưng đó chỉ là mong muốn, còn trên thực tế nhiều dự án nhà máy xử lý rác thải mới hiện đang được xúc tiến đầu tư ở TP.Hồ Chí Minh xem ra vẫn còn vắng bóng các giải pháp công nghệ tiên tiến để có thể biến rác trở thành nguồn tài sản quý giá và hái ra tiền như câu chuyện ở tận bên xứ sở sương mù xa xôi kia.

 

Hải Đăng (Theo MONRE NET)

 

 

 

 CỤC CẢNH SÁT MÔI TRƯỜNG: DI DỜI THÀNH CÔNG CƠ SỞ ẮC QUY GÂY Ô NHIỄM

Ngay sau khi nhận được đơn thư của bà con thôn 2, xã Đông Mỹ, Thanh Trì, Hà Nội khiếu nại xưởng sản xuất ắc quy do ông Vũ Tân Cương làm giám đốc đặt ở thôn gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng, ngày 29/6, cán bộ Cục CSMT (Tổng Cục Cảnh sát - Bộ Công an), Công an huyện Thanh Trì, UBND xã Đông Mỹ đã tới kiểm tra xưởng sản xuất của Công ty tại Đông Mỹ.

Theo phản ảnh của bà Lê Thị Lan, 72 tuổi thì xưởng sản xuất thường xuyên nấu chì bằng phương pháp thủ công, nước thải ra không qua xử lý chảy thẳng xuống ao Xóc Chợ. Ao này trước đây được người dân dùng để tắm, giặt, lấy nước sinh hoạt, còn nay sen trồng chết rụi, rửa tay thì bị mẩn ngứa, cá ở một số đầm xung quanh chết hàng loạt.

Tại thời điểm đoàn xuống kiểm tra, xưởng đang hoạt động lắp ráp ắc quy chì. Chì được nấu hoàn toàn bằng phương pháp thủ công, sau khi nóng chảy được đổ vào khuôn để tạo bản cực ắc quy. Dung dịch làm chất dẫn là axits sulfuric lỏng (một trong các hóa chất độc hại bị cấm kinh doanh), được công nhân rót trực tiếp vào các khuôn chì mà không có bất kì một phương tiện bảo hộ nào. Nước axit chảy tràn xuống nền nhà và cùng các loại nước thải sản xuất khác xả thẳng xuống ao chung của thôn 2. Mùi hôi thối tỏa ra nồng nặc từ các thùng đựng hóa chất, tình trạng ô nhiễm khói bụi, mùi hôi và nước thải độc hại từ quá trình sản xuất ắc quy đã gây bất bình cho nhân dân dẫn đến việc nhiều người đã kéo lên thành phố HN khiếu kiện vượt cấp.

Qua tìm hiểu được biết, Công ty TNHH công nghiệp ắc quy CeNe (có trụ sở tại số 51, ngõ 283, phường Thanh Nhàn, Hai Bà Trưng, HN) đã nhiều lần bị các cơ quan chức năng và UBND xã Đông Mỹ kiểm tra, tiến hành lập biên bản vi phạm pháp luật về bảo vệ môi trường. Tháng 11, 12/2006, Công ty đã bị UBND xã ra Quyết định số 94/QĐ-UB xử phạt hành chính về hành vi không lập bản cam kết bảo vệ môi trường và Quyết định 117/QĐ-UB về việc đình chỉ nấu chì. Bất chấp các quyết định trên, Công ty tiếp tục nấu chì để sản xuất ắc quy. Ngày 3/4/2007, Phòng TN&MT, Công an huyện Thanh Trì và UBND xã Đông Mỹ đã bắt quả tang và lập biên bản việc nấu 15kg chì của Công ty, yêu cầu đến hết tháng 4/2007 phải di dời về lô 05-9B (cụm tiểu thủ công nghiệp quận Hai Bà Trưng).

Tuy nhiên, Công ty CeNe vẫn không thực hiện việc đình chỉ sản xuất ắc quy chì. Ngày 14/5, nhân dân thôn 2 đã gửi đơn khiếu kiện Công ty lén lút hoạt động. Ngày 17/5, đại diện UBND, các ngành chức năng xã Đông Mỹ, Công an huyện, nhân dân thôn 2 và Công ty đã họp bàn giải quyết số đơn trên. Công ty đã cam kết đến hết tháng 5/2007 sẽ di chuyển xưởng sản xuất ra khỏi địa bàn xã. Nhưng gần 1 tháng sau (22/6), khi Cục CSMT vào kiểm tra thì mọi chuyện vẫn đâu vào đấy, xưởng sản xuất ắc quy chì vẫn vận chuyển nguyên vật liệu vào sản xuất, khiến nhân dân phải tập trung nhiều người ngăn không cho ô tô chở vật liệu vào. Khi Cục CSMT yêu cầu được kiểm tra toàn bộ hồ sơ giấy tờ liên quan đến công tác bảo vệ môi trường thì Công ty không xuất trình được đầy đủ các giấy tờ. Lực lượng kiểm tra đã lập biên bản vi phạm hành chính về những hành vi vi phạm của Công ty CeNe. Sau khi lập biên bản, lực lượng kiểm tra đã yêu cầu Công ty dừng ngay hoạt động sản xuất, chấp hành quyết định đình chỉ theo cam kết trước đó. Trước quyết tâm "làm tới cùng" của lực lượng chức năng, Công ty phải cho dừng ngay mọi hoạt động của xưởng sản xuất và ngày 5/7 đã tháo dỡ máy móc, thiết bị, di chuyển hoàn toàn đi nơi khác.

Sự chây ỳ, phớt lờ những quy định của pháp luật về bảo vệ môi trường của các doanh nghiệp hiện đang rất phổ biến. Chỉ đến khi các cơ quan chức năng đưa lực lượng mạnh vào xử lý kiên quyết thì họ mới chịu chấp hành. Qua sự việc trên, Cục CSMT tuy mới thành lập và mới bắt đầu vào cuộc nhưng đã chứng minh là một lực lượng mạnh, góp phần tích cực trong việc đấu tranh chống các hành vi vi phạm pháp luật về bảo vệ môi trường.

 Thanh Bảo (Theo MONRE NET)

 

Báo Thể thao Văn hoá, ngày 28/7/2007:

 

 

CHÓ PHÚ QUỐC CÓ NGUY CƠ TUYỆT CHỦNG
(VNExpress ngày 31/7/2007)

Gần 30 năm giữ niềm đam mê chó Phú Quốc, giáo sư Dư Thanh Khiêm, Việt kiều Bỉ, từng bật khóc khi nhận ra nguy cơ tuyệt chủng đe dọa giống chó có nhiều ưu điểm vượt trội này. 

Một con chó Phú Quốc "làm xiếc" trên mái nhà. Không sợ độ cao là đặc tính của giống chó này. Ảnh GS. Dư Thanh Khiêm cung cấp.

"Nhìn những con chó ngày càng ốm đói ghẻ lở vì nhiều người nuôi đang dần bỏ cuộc mà tim tôi đau nhói!", vị giáo sư nhiều năm đứng trên bục giảng và 5 năm giữ cương vị Viện trưởng Viện Giáo dục Woluwe Saint-Pierre, Bruselles, nói.

Lần về nước ngày 20/7, ông có buổi nói chuyện khoa học về đặc tính, thực trạng tồn tại, ước mơ duy trì giống chó này.

Giống chó cực kỳ nhanh nhạy

Đặc điểm nổi bật ở chó Phú Quốc là: khung hình vuông, lưng thẳng, có dải lông mọc ngược trên lưng, ngực nở, bụng thon, đuôi không xoăn tít hoặc nghiêng về một bên, rất độc lập, bản chất hoang dã rõ rệt, không sợ độ cao, cực kỳ tinh nhạy và nhanh nhẹn. Sức dẻo dai của chúng khác với giống chó Thái. Chó Phú Quốc chạy cực nhanh và có thể đột ngột dừng lại mà không hề tổn hại đến bộ khung xương. Dân chơi giống chó này thường đùa, ở chúng có "một bộ thắng đĩa hoàn hảo" mà loài chó khác khó kiếm được.  

Bá tước Henri de Bylandt, một nhà nghiên cứu nổi tiếng về chó giống trên thế giới, đã đề cập đến chó Phú Quốc trong cuốn sách về tiêu chuẩn chó đẹp, được dịch ra 3 thứ tiếng Anh, Pháp, Hà Lan cách đây hơn một thế kỷ: "Tôi đã có dịp chấm thi giống chó này tại Anvers, tôi rất ấn tượng bởi dải lông ở sống lưng. Tôi không hề biết một giống chó nào khác có lông mọc theo lối này cả".

Trong giai đoạn rộ lên phong trào nuôi chó, ở Phú Quốc có đến 20 trang trại. Nhưng hiện nay, huyện đảo này chỉ còn có 4 trang trại mà trong đó 3 đã đi vào con đường sạt nghiệp, một thì phát triển thoi thóp.

Nguyên nhân là do chó Phú Quốc rất khó nuôi, thường bị chết liên tục vì bệnh. Làm sao để ngăn chặn đàn chó nuôi theo bầy không bị bệnh tật đe dọa, kể cả bị bắt trộm đem bán, là vấn đề đau đầu với những người chủ nuôi chó.

Số con thuần chủng chỉ còn đếm trên ngón tay

Giáo sư Khiêm cho rằng, bây giờ chúng ta không thể hỏi: "Ở Việt Nam còn bao nhiêu con chó Phú Quốc?" mà chỉ có thể hỏi "Có bao nhiêu con chó còn vóc dáng chó Phú Quốc?". Từ thời điểm có trên 100 con, đến nay toàn huyện đảo chỉ còn 3-4 con tạm ổn về vóc dáng và có dải lông mọc ngược (đặc điểm thuần chủng), nhưng đều bị bệnh u nang biểu bì. Đó là chưa kể, người ta còn đem chúng lai với Berger Đức, chó Thái ...

Chó Phú Quốc đem về đất liền thì không thể sống được, nên có nhiều người suy diễn: Phải bốc theo nắm đất Phú Quốc hòa vào thức ăn cho chó, hoặc khi chó bệnh dùng Đông Y để điều trị. Tất cả những điều phi khoa học này đều bị GS. Khiêm bác bỏ. "Các nhà nuôi chó phải chịu khó tìm hiểu thông tin khoa học hơn nữa để không có hành động thiếu hiểu biết, làm tổn hại giống chó quý", ông nói.

GS. Dư Thanh Khiêm (bìa phải) đang trao đổi về chó Phú Quốc. Ảnh: A.V.

Tiến sĩ lịch sử Thông Thanh Khánh, người chủ biên công trình địa chí Phú Quốc, cho rằng tại Việt Nam chưa tìm thấy chó hoàn toàn thuần chủng Phú Quốc, vì đến 99,9 % là lai tạo. "Mà có tìm được một con thuần chủng thì đến đời lai thế hệ thứ 2 cũng không còn thuần nữa", ông ngậm ngùi.

"Hiếm có loài chó nào thông minh và trung thành, và dữ như chó Phú Quốc", ông Khánh nói thêm. Chính ông đã trải qua một câu chuyện về lòng tận tuỵ của chúng. Có một vị sư ẩn tu trên núi, nuôi một con chó Phú Quốc chuyên làm việc mua hàng. Khi cần mua thực phẩm, chủ nhân viết vào mảnh giấy, buộc lên cổ nó. Con chó chạy xuống núi, lấy hàng thồ trên lưng và chạy một mạch thẳng về nhà. Lời đồn về con chó tận tụy này đến tai TS. Khánh. Ông thuê 5 người thử một lần cản đường nó. Hậu quả: TS. Khánh mất hơn 10 triệu tiền bồi thường cho một người trong số họ, vì con chó chống trả quyết liệt đã cắn một người cản đường đến bị thương.

"Còn nhiều việc phải làm để bảo vệ chúng, nhưng chắc chắn đến năm 2011, tôi sẽ mang những con chó Phú Quốc của mình đi thi tại cuộc thi chó quốc tế tại Paris. Chó Phú Quốc Việt Nam xứng đáng tranh tài cùng thế giới", ông Khiêm nói.

Theo ông, điều cần làm nhất hiện nay là xin phép nhà nước cho thành lập Hiệp hội chó giống quốc gia nhằm gìn giữ, phát triển một số chó có dáng chuẩn với chất lượng cao.

GS. Dư Thanh Khiêm đã thực hiện được một việc mà người yêu chó Phú Quốc xem khó như "mò kim đáy bể": tìm ra tông tích của những chú chó Việt Nam tranh tài trên đấu trường quốc tế cách đây hơn một thế kỷ.

Theo nguyên tắc, Hiệp hội giống chó Bỉ phải lưu lại một cuốn catalogue xác định tên chó, giống chó, hạng dự thi... sau mỗi dogshow (cuộc thi chó giống). GS. Khiêm tìm được cuốn catalogue duy nhất còn lưu lại vết tích hai con chó Phú Quốc tại cuộc triển lãm hoàn vũ Anvers, Vương quốc Bỉ vào năm 1894. Đó là hai con có lông màu lửa tên là Mango (Xoài, chó đực) và Banane (Chuối, con cái). Chúng thuộc sở hữu của một người Pháp tên là Gaston Hélouin sống tại Helfaut, miền Bắc nước Pháp.

Xoài và Chuối đều sinh năm 1892, được mang về Pháp khi 2 tuổi. Chúng tham gia dogshow tại Anvers, Vương quốc Bỉ trong hai ngày 15 và 16/7/1894, và được ghi tên, lý lịch vào catalogue và lưu trữ cho đến ngày nay. Vài tháng trước cuộc thi này, Xoài và Chuối còn giật luôn cả giải nhất, nhì tại một dogshow ở Lille, miền Bắc nước Pháp.

Ngay khi vừa xuất hiện, Xoài và Chuối đã được nhìn nhận như một loài chó quý hiếm. Sự hoàn hảo của Xoài và Chuối đã nhanh chóng hấp dẫn và chinh phục được ban giám khảo của cuộc thi tổ chức tại Lille. Xoài và Chuối đã bỏ xa hàng chục con chó dự thi để giật luôn cả mề đay hạng A và mề đay hạng B. Hai tấm huy chương của Xoài và Chuối chính là những huy chương đầu tiên của Việt Nam trên... đấu trường quốc tế.

Theo catalogue của cuộc thi, những con chó khác tham gia cuộc thi này được định giá từ 50 đến 100 quan Bỉ thời bấy giờ. Trong khi đó, Xoài và Chuối được định giá đến 25.000 quan Bỉ, nghĩa là đắt hơn những con chó cùng dự thi khác từ 250 đến 500 lần. Suy ra thời giá hiện nay, mỗi con chó Phú Quốc được trình diễn tại Anvers trị giá từ 10 đến 15 tỷ đồng Việt Nam.

Anh Vân

 

Báo An ninh Thế giới, ngày 28/7 - 1/8//2007 - :

"NGƯỜI BẠN"  CỦA MÔI TRƯỜNG

 

Gần 19 năm tuổi, Cty TNHH dịch vụ-thương mại & đầu tư Secoin là một trong những DN tư nhân đầu tiên do GS.Đinh Xuân Bá (ĐH Bách Khoa Hà Nội) thành lập, lâu nay được biết đến như là người tiên phong trong lĩnh vực sản xuất VLXD không nung tại Việt Nam (VN). Cty đang sở hữu tổ hợp sản xuất VLXD không nung lớn nhất nước với 3 nhà máy tại Hà Tây, Hưng Yên và Tp.HCM, tổng sản lượng lên tới 1,5 triệu m2/năm. Với việc ra mắt 4 dòng sản phẩm mới cuối tuần trước, Secoin nâng tổng số dòng sản phẩm VLXD sản xuất được lên con số 9, trở thành một trong những nhà sản xuất VLXD không nung có dải sản phẩm đa dạng nhất thế giới.

Trong 6 lĩnh vực SX-KD, VLXD không nung là mảng hoạt động chủ yếu của Secoin, bắt đầu từ năm 1996. Từ đó đến nay, VLXD Secoin được sử dụng rộng rãi cho nhiều công trình trọng điểm của Thủ đô, mà điển hình là đường quanh Hồ Gươm (dịp kỷ niệm 990 năm Thăng Long-Hà Nội), Trung tâm chiếu phim Quốc gia, sân bay quốc tế Nội Bài, khu liên hợp thể thao Quốc gia Mỹ Đình... cũng như nhiều khu biệt thự, nghỉ dưỡng, khu đô thị cao cấp... góp phần tạo nên bộ mặt đô thị khang trang. Không những thế, gạch và ngói màu Secoin liên tục xuất sang thị trường Nhật Bản. Song song với sản xuất, Cty còn là nhà cung cấp, chuyển giao công nghệ và thiết bị sản xuất VLXD không nung cho gần 50 nhà máy trên cả nước.

Lý giải về câu phương ngôn cho sản phẩm Secoin "Kết tinh giá trị", tổng giám đốc Cty còn khá trẻ-anh Đinh Hồng Kỳ tâm sự: Đây chính là thông điệp tới khách hàng, được coi là "kim chỉ nam" trong hành động của Secoin. Các giá trị đó bao gồm giá trị về tri thức, giá trị công nghệ, giá trị thiên nhiên và giá trị con người. Trong đó, giá trị thiên nhiên thể hiện ở chỗ, các nguyên vật liệu sử dụng cho sản xuất hoàn toàn lấy từ thiên nhiên như đất, đá, vỏ cây... để tạo ra những sản phẩm cũng rất gần gũi với tự nhiên, với tiêu chí không gây ảnh hưởng xấu đến môi trường sống của con người.

Tiêu chí này thể hiện khá rõ trong 4 dòng sản phẩm mới trình làng của Secoin là gạch Sabbiato, gạch Lavato, gạch sân vườn và tấm lợp Composite. Sabbiato và Lavato Secoin là 2 sản phẩm gạch lát ngoài trời cao cấp, tận dụng nguồn nguyên liệu đá cẩm thạch tự nhiên sẵn có trong nước với 5 loại màu cơ bản, kết hợp dây chuyền thiết bị hiện đại của Italia. Hai mẫu gạch này đã được giới thiệu tại thị trường Nhật Bản-một thị trường nổi tiếng khó tính, và bước đầu nhận được tín hiệu khả quan. Gạch Sabbiato do các hạt đá phối trên bề mặt, tạo sần, nhờ những thiết kế đặc biệt mà có thể phát triển gần 100 kiểu lát. Còn Lavato Secoin thì lại được tạo ra từ những hạt đá làm nổi trên bề mặt, rất phù hợp sử dụng tại quảng trường, đường dạo, hồ bơi... Gạch sân vườn và tấm lợp Composite làm từ bêtông theo công nghệ và khuôn mẫu của châu Âu.

Gạch sân vườn Secoin có thể giả đá tự nhiên, giả cây, giả gỗ hay giả gạch đất nung để mang lại một vẻ đẹp tự nhiên độc đáo cho không gian sân vườn, mang đậm phong cách vườn châu Âu. Đặc biệt, tấm lợp Composite có nhiều ưu điểm vượt trội: Màu sắc phong phú, làm từ nguyên liệu thiên nhiên thân thiện với môi trường, không độc hại sức khỏe, nhẹ, tiết kiệm kết cấu mái và móng, độ cứng cao nhưng lại dẻo, đàn hồi tốt, chịu nước, chống thấm và không rêu mốc, cách âm, cách nhiệt tốt... Giá bán trên thị trường của tấm lợp Composite Secoin khoảng 50.000đ/m2, gạch sân vườn 190.000-200.000đ/m2, gạch Sabbiato và Lavato 80.000-100.000đ/m2.

Cũng theo anh Kỳ, hiện VN mới dừng lại ở 5% VLXD là loại không nung, rất thấp so với các nước phát triển. Nếu như ở các nước tiên tiến, đất tự nhiên là tài nguyên rất quý giá cấm khai thác thì ở nước ta, nguồn nguyên liệu này chưa được coi trọng đúng mức. Trong khi đó, VLXD nung lại phải sử dụng nhiều loại tài nguyên quý như đất, than, dầu... và về khía cạnh môi trường thì tạo ra một lượng khí thải lớn, khai thác rừng bừa bãi để làm chất đốt... Bởi vậy, phát triển VLXD không nung sẽ là một xu thế tất yếu, đó chính là lý do để Secoin đặt mục tiêu phấn đấu trở thành DN hàng đầu về VLXD không nung tại VN.

Trong lễ ra mắt sản phẩm mới, Secoin đã ký kết hợp tác toàn diện với Ngân hàng ĐT&PT VN-chi nhánh Hà Thành, tạo điều kiện đưa Cty phát triển lên tầm cao mới. Từ nay đến cuối năm, Secoin sẽ tiếp tục cho ra mắt 2 sản phẩm mới là gỗ công nghiệp và gạch bê tông nhẹ. Cty đang có kế hoạch mở rộng sản xuất với tổ hợp các nhà máy trên khắp 3 miền Bắc-Trung Nam, hơn nữa còn đầu tư sang các thị trường đang phát triển như Lào, châu Phi... Bên cạnh đó, Secoin sẽ chuyển đổi mô hình hoạt động sang Cty cổ phần, niêm yết trên sàn chứng khoán, hoạt động theo mô hình Cty mẹ-Cty con.

 Thùy Linh(Theo Hanoi Net)

 

THỊT BÒ LÀM TRÁI ĐẤT ... NÓNG LÊN !

 

Theo nghiên cứu của các nhà khoa học Nhật Bản, việc sản xuất mỗi kg thịt bò sẽ tạo ra một lượng khí thải gây hiệu ứng nhà kính nhiều hơn một chiếc xe hơi chạy trong suốt 3 tiếng đồng hồ...

Việc sản xuất mỗi kg thịt bò tạo ra một lượng khí thải tương đương với 36,4 kg khí CO2 – chất khí chủ yếu trong việc tạo ra hiệu ứng nhà kính. (Ảnh: In The News)

Nghiên cứu này được thực hiện dưới sự hướng dẫn của tiến sĩ Akifumi Ogino, thuộc Viện Khoa học quốc gia về Đồng cỏ và Gia súc, ở Tsukuba, Nhật Bản.

Căn cứ vào phương pháp nuôi bò công nghiệp ở Nhật, nhóm nghiên cứu đã tính toán và phân tích ảnh hưởng của việc nuôi bò, giết mổ bò và phân phối thịt bò đối với môi trường.

Kết quả nghiên cứu cho thấy việc sản xuất 1 kg thịt bò tạo ra một lượng khí thải tương đương với 36,4 kg carbon dioxide (CO2), một chất khí chủ yếu trong việc gây ra hiệu ứng nhà kính, làm cho nhiệt độ Trái Đất ngày càng tăng lên.

Đồng thời, nuôi bò để có được 1 kg thịt cũng làm phát sinh tương ứng các hợp chất được dùng làm phân bón, tương đương với 340 gram sulphur dioxide độc hại và 59 gram phosphat.

Không chỉ thế, việc sản xuất 1 kg thịt bò cũng hao tốn một nguồn năng lượng là 109 kilojoule – đủ cho 1 bóng đèn 100 watt cháy sáng liên tục trong gần 20 ngày.

Nghiên cứu này chưa tính đến ảnh hưởng của việc quản lý hạ tầng chăn nuôi và vận chuyển thịt trong quá trình tiêu thụ. Do đó, ảnh hưởng đối với môi trường trong thực tế sẽ lớn hơn mức độ mà nghiên cứu này đưa ra.

Theo tiến sĩ Ogino, có thể thực hiện nhiều biện pháp để giảm bớt ảnh hưởng của chăn nuôi bò đối với môi trường, trong đó có việc quản lý chất thải của bò tốt hơn và rút ngắn khoảng thời gian giữa 2 lần sinh sản của bò khoảng 1 tháng – biện pháp này có khả năng giảm 6% mức độ ảnh hưởng đối với môi trường.

Năm 2003, một nghiên cứu ở Thụy Điển cho thấy bò được nuôi theo phương pháp chăn nuôi hữu cơ – tức được cho ăn cỏ – sẽ thải khí gây hiệu ứng nhà kính ít hơn 40% và tiêu thụ năng lượng cũng ít hơn 85% so với bò được nuôi bằng thức ăn cô đặc theo phương pháp công nghiệp. Nghiên cứu của ông Ogino và các cộng sự đã được công bố trên tạp chí Animal Science (Khoa học Động vật) ở Nhật.

Quang Thịnh (Theo AFP, News Post India)

 

THIẾU THÂN THIỆN MÔI TRƯỜNG

 

Môi trường ô nhiễm đang là mối đe dọa lớn đối với toàn nhân loại, trong đó có Việt Nam. Do tâm lý thực dụng, cách nhìn thiển cận và ảnh hưởng của cuộc sống nghèo đói triền miên, đa số người Việt chưa có tình yêu thiên nhiên và ý thức  bảo vệ môi trường.

Người nghèo thì hầu như không có chim, thú cảnh, nhưng người có mức sống cao cũng đối xử thiếu nhân văn với thiên nhiên: Nhốt chim vào lồng, giam thú vào cũi, những cây gỗ lớn bị chặt chỉ còn trơ lại gốc, dùng dây thép uốn éo cành để làm cảnh…Có cầu tất có cung, người ta sẵn sàng làm tất cả để chiều lòng các vị khách sộp: Bẫy chim, bắt thú, trèo núi gỡ phong lan…

Đối với đa số nông dân, hoa và cây cảnh chẳng có ý nghĩa gì so với những cây lương thực, rau màu. Người ta không nuôi động vật cảnh mà chỉ nuôi các con vật đem lại giá trị hàng hoá, nói nôm na là có thể làm thức ăn. (Tất nhiên vẫn nhiều người trồng hoa, nuôi động vật cảnh để bán- do mục đích lợi nhuận).

Sẵn sàng đốt cả một cánh rừng để làm nương rẫy, và khi mảnh đất đó hết màu mỡ lại đi khai phá rẫy mới. Rất ít người nghĩ rừng là một lá phổi của sinh quyển cũng như ý nghĩa của đa dạng sinh học, mà họ chỉ quan niệm “rừng vàng, biển bạc”- nghĩa là nơi kiếm sống, làm giàu.

Tình trạng chặt phá rừng bừa bãi, nổ mìn đánh bắt cá, tàn sát động vật quý hiếm… hết sức phổ biến. Trong khi ở nước ngoài biểu tình tẩy chay trang phục bằng lông thú thì ở Việt Nam, các bợm nhậu thường khoe khoang những bữa tiệc đặc sản thịt thú rừng và rỉ tai nhau về tác dụng kỳ diệu của cao hổ cốt, sừng tê giác…

Người Việt có câu: “Trời sinh voi, sinh cỏ” ỷ lại vào qui luật tự cân bằng của tự nhiên, nghĩ rằng thiên nhiên vô tận, là “bà mẹ vĩ đại” với bầu sữa không bao giờ vơi cạn. Đó là cách nhìn của ngày xưa khi trình độ KHKT còn thấp kém và dân số ít- sự thực thì ngược lại. Đã có một công trình khoa học dự báo rằng, đến một ngày không xa, trọng lượng của những người đang sống trên bề mặt của Trái đất sẽ lớn hơn cả trọng lượng của Trái đất.

Khi ô nhiễm môi trường đang là vấn đề nóng hổi trên thế giới, đa số người Việt vẫn thờ ơ, vô cảm. Người ta sẵn sàng xả rác bất cứ chỗ nào, miễn là ra khỏi nhà mình. Ở nông thôn không có Cty thu gom rác thải thì bà con xử lý rất “đơn giản, gọn nhẹ” bằng cách đốt khói lửa mịt mùng hoặc đổ xuống sông, ao hồ, kênh rạch… Làng nghề, các khu công nghiệp gây ô nhiễm nặng nề. Thành phố, trung tâm công nghiệp thì ô nhiễm về nguồn nước, không khí, đất và tiếng ồn.

Phá cả di tích để lấy đá, khoét rỗng lòng sông để lấy cát xây dựng… Những con sông “chết”, những vùng núi, đồi trọc mênh mông, sự tàn sát chim muông, động vật…gia tăng hàng ngày. 

Các chương trình truyền hình nói về những nhà khoa học lặn lội vào rừng, xuống biển, lên sa mạc... để nghiên cứu, bảo tồn động thực vật bị không ít người coi như việc làm viển vông.

Hậu quả của cách ứng xử đó thật khủng khiếp, không chỉ đối với thế hệ sau mà ngay những người đương thời. Có nhà văn nước ngoài nói đại ý: Trái đất như một ngôi nhà, chúng ta chỉ là khách ghé qua, hãy gìn giữ nó cho những người đến sau. 

Cho dù sinh kế bức bách, cũng không thể tàn phá môi trường, bởi vì đó là hành động tự huỷ diệt. Yêu thiên nhiên, tích cực bảo vệ môi trường là tình cảm, cách ứng xử văn minh, nhân đạo, rất cần được phát huy mạnh mẽ với tấm lòng “gìn giữ cho muôn đời sau”.

Quang Hiển (Hà Tĩnh)(Theo Tienphongonline)

 

CÔNG TY TƯ NHÂN GIỮ SẠCH MÔI TRƯỜNG CHO CẢ CHUỖI ĐÔ THỊ MỚI

Công ty Môi trường đô thị Xuân Mai do ông Nguyễn Ngọc Oanh, 50 tuổi làm Giám đốc đang trở thành hình mẫu công ty tư nhân giỏi tổ chức và mở rộng phạm vi hoạt động làm vệ sinh môi trường. Từ chỗ chỉ phục vụ địa bàn thị trấn Xuân Mai, từ đầu năm đến nay Công ty đã mở rộng địa bàn hoạt động ở khắp 3 huyện Chương Mỹ, Quốc Oai, Thạch Thất (Hà Tây), tập trung vào chuỗi đô thị Miếu Môn, Xuân Mai, Hòa Lạc, với 4 thị trấn,  21 cụm, điểm công nghiệp và 57 làng nghề có trên 200 cơ quan, đơn vị quân đội, nông trường và các trường học đại học, trung học chuyên nghiệp và trung học phổ thông...

Đến nay, Công ty đã mua sắm được 6 xe ô tô chuyên dùng, 1 máy xúc, 1 máy ủi, trên 100 xe thu gom với 167 công nhân được bố trí hợp lý ở các khâu lao động sản xuất. Hiện nay, Công ty đã tổ chức làm vệ sinh môi trường đến tất cả các tuyến giao thông đô thị; thu gom rác thải của các khu dân cư ở các làng nghề,mỗi ngày thu gom được 100 đến 120 tấn rác vận chuyển đến khu xử lý đảm bảo vệ sinh, an toàn. Vào mùa thu hoạch và bán hoa quả rộ, hoặc các tháng cao điểm sản xuất hàng thủ công xuất khẩu thì nguồn rác thải tăng nhiều, lên tới 150 tấn/ngày. Để động viên được cán bộ công nhân hoàn thành nhiệm vụ, Công ty đã bố trí lao động và phương tiện làm việc một cách hợp lý ở từng khu vực; trả lương cho công nhân thoả đáng như: công nhân thu gom từ 700 đến 800 nghìn đồng/người/tháng, lái xe là 2 triệu đồng/người/tháng. Nhờ vậy, chưa bao giờ và chưa nơi nào xảy ra tình trạng ứ đọng rác thải, gây ô nhiễm môi trường như trước đây. Đối với những khu công nghiệp, bãi chợ, doanh trại quân đội thì rác thải được thu gom sạch sẽ và vận chuyển ra khỏi địa bàn trong ngày; còn các xã xa trung tâm thì đội thu gom đổ vào bãi tập kết cách xa khu dân cư và trong 3 đến 5 ngày vận chuyển đi xử lý/lần. Cự ly vận chuyển từ nơi xa nhất đến bãi xử lý là 65km nhưng do điều phối các xe chuyên dùng rất khoa học nên hoạt động đạt hiệu suất cao.

Huyện Chương Mỹ đã qui hoạch bãi xử lý rác tại xã Tân Tiến nằm sâu giữa thung núi và khu đồi có diện tích gần 3 ha. Công ty đã thực hiện qui trình xử lý đúng kỹ thuật, chôn lấp theo phương pháp dùng chế phẩm AM gây tác động phân hủy nhanh, vì vậy không gây tác hại đến sản xuất và đời sống nhân dân quanh vùng. Theo ông Giám đốc Công ty, hiện tại Công ty mới chỉ có nguồn thu từ tiền thu gom đối với hộ dân là 5.000 đến 10.000 đồng/hộ/tháng và các cơ quan, doanh nghiệp thu theo qui định của tỉnh; còn nhiệm vụ làm vệ sinh vỉa hè, nao vét cống rãnh, trồng cây xanh trên các tuyến đường các khu đô thị vẫn phải làm thường xuyên nhưng các huyện chưa có kinh phí thanh toán cho Công ty. Sở dĩ Công ty hoạt động có hiệu quả, được nhân dân các huyện đồng tình ủng hộ là do sau 5 năm thành lập, tích lũy kinh nghiệm Công ty rất năng động trong hoạt động sản xuất, kinh doanh. Ông Oanh cho biết thêm, những năm trước, Công ty thường xuyên phải bù lỗ cho việc làm vệ sinh môi trường trên địa bàn huyện Chương Mỹ, vì thế Công ty phải hoạt động sản xuất kinh doanh thêm một số ngành hàng để có thu nhập lấy ngắn nuôi dài. Bước vào năm 2007, khi mở rộng phạm vi hoạt động cùng với đầu tư trang bị phương tiện cơ giới thì mọi hoạt động của Công ty đi vào nền nếp và đã từng bước nâng cao được đời sống cho người lao động.

  Nguyễn Văn Thường (Theo MONRE NET)

 

 

 

HƯỞNG ỨNG NĂM QUỐC TẾ HÀNH TINH TRÁI ĐẤT:
"NGÔI NHÀ CHUNG" CẦN QUAN TÂM, CỘNG ĐỒNG VÀ GIỚI ĐỊA CHẤT CÙNG CHIA SẺ

">

 

Ghềnh Đá Đĩa một danh thắng đặc sắc ở Phú Yên

Năm 2008 được Liên Hiệp Quốc chọn là Năm quốc tế Hành tinh trái đất, khởi động từ 2007 và tổng kết 2009. Sáng kiến này nhằm thu hút sự quan tâm nhiều hơn của cộng đồng tới tiềm năng của giới địa chất, sử dụng có hiệu quả hơn những kiến thức và kết quả nghiên cứu to lớn của họ về khoa học trái đất để giúp loài người phát triển hài hòa trong "ngôi nhà chung" bền vững.

Ởta, khi nhắc tới Ngôi nhà chung Trái đất, thông thường người ta nghĩ khái niệm đó vẫn khá xa xôi. Trong xu thế hội nhập, người dân cũng quen với hội nhập kinh tế là chính. "Trái đất là ngôi nhà chung của chúng ta. Nhưng ở trong ngôi nhà đó, chúng ta đã thật sự hiểu rõ nó chưa?", TS. Nguyễn Thành Vạn, Phó Cục trưởng Cục Địa chất và Khoáng sản Việt Nam đặt câu hỏi.

Cũng theo TS. Vạn, khối lượng khổng lồ dầu mỏ và khí đốt mà con người rút ra mỗi năm từ lòng đất cùng với sự khai thác các loại tài nguyên khoáng sản khác cho ta thấy những kho báu dường như bất tận còn nằm đâu đó trong các ngóc ngách của ngôi nhà này. Các thảm họa thiên nhiên cũng cho ta thấy sức mạnh khủng khiếp của những năng lượng hắc ám vẫn tiềm ẩn đâu đó trong ngôi nhà chung. Nguồn chất thải làm ô nhiễm môi trường, trong đó có khí thải tạo nên hiệu ứng nhà kính, đang đẩy nhanh tốc độ nóng lên của Trái đất dự báo dẫn đến những thảm họa khó lường. Sự quan tâm của các dân tộc đến các kiến thức về khoa học Trái đất vì vậy cần phải được lưu ý, báo chí cần tuyên truyền, phổ biến kiến thức về địa chất sâu đậm hơn.

 

Sử dụng tài nguyên cho cả tương lai

Phát hiện các tài nguyên thiên nhiên mới và sử dụng chúng để phát triển bền vững là một trong nhiều mục tiêu và khát vọng mà Năm quốc tế về Hành tinh Trái đất vạch ra. Điều đó thiên về cơ hội của tương lai, một ý niệm khác với cách làm ăn chỉ dựa vào cơ hội của hiện tại. Do vậy, cần đến những cái đầu vừa có tầm, vừa có tố chất lãng mạn mới chắp cánh được. Nếu thêm yếu tố cơ duyên và khả năng "biết mạo hiểm" (tức dám nghĩ, dám làm) thì đường dẫn đến hiện thực sẽ khả thi và ngắn hơn.

Gọi là cơ duyên nghe xa vời, nhưng đôi khi đây chỉ là cái do ta tạo ra, và (quan trọng hơn) là cách ta biết nắm bắt từ đó. Những Công viên địa chất (geopark) ở nước ta trong tương lai gần sẽ ra đời chẳng hạn. Tại sao lại không thể là Hồ Ba Bể của Bắc Kạn, một danh thắng đã được Nhà nước đồng ý xây dựng hồ sơ trình UNESCO công nhận?

Không lâu trước đây, Bắc Kạn mới chỉ được biết đến như một bức tranh khoáng sản đặc trưng với 165 mỏ và điểm quặng chì, kẽm, sắt, vàng... Chưa nhiều người đến Hồ Ba Bể - hồ nước thiên nhiên lớn nhất nước rộng 500ha bao bọc bởi những dãy núi đá vôi có nhiều hang động kỳ thú để du lịch khám phá. Nhưng trong hành trang 13 dự án Bắc Kạn đang mời gọi đầu tư, khu du lịch sinh thái này được xem là cái "đinh". Còn trong mắt giới địa chất, đây xứng đáng là một công viên địa chất cần được "đánh thức" để thu hút không chỉ du khách trong nước.

 

Nhận biết tiềm năng, tạo ra lợi thế

Ta biết rằng, những lợi thế địa chất không đương nhiên là lợi ích, không là thứ có lời giải chung. Lợi thế là một chuyện, biết phát huy lợi thế là chuyện khác, khó hơn. Nhưng khó hơn nữa là khả năng nhận biết được tiềm năng ngay khi chưa có lợi thế, và khó nhất có lẽ là biết tạo ra lợi thế từ các tiềm năng đó.

Hội đồng Liên hiệp Quốc tế Khoa học địa chất (IUGS) khi đề nghị Ban Giám đốc UNESCO thông qua chương trình Năm Quốc tế Hành tinh Trái đất đã lưu ý việc xã hội hiện nay sử dụng còn quá ít khả năng đóng góp từ các nghiên cứu về khoa học trái đất so với khả năng thực tế, vì thế công việc này cần tăng lên đáng kể. Thư của Chủ tịch Ủy ban quốc tế về Năm quốc tế Hành tinh Trái đất Eduardo F.J.de Mulder gửi Bộ trưởng Bộ TN&MT Mai Ái Trực cuối năm 2006, đề nghị thành lập UBQG về Năm quốc tế Hành tinh Trái đất ở Việt Nam, cũng nhấn mạnh: "Các nhà địa chất công trình và địa chất môi trường có thể đóng góp để ngăn ngừa s